Đăng bởi: trà hâm lại | 16.01.2012

Con giun … oằn !

 Vừa đến cửa , bác Hùng oang oang :

Một gia đình nhân dân  sinh hoạt hợp pháp trong ngôi nhà hợp pháp tọa trên thửa đất hợp pháp của một quốc gia có chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ bỗng dưng bị một lực lượng quân sự gồm công an NHÂN DÂN + quân đội NHÂN DÂN bao vây tấn công , khi nhân dân chống trả bọn xâm nhập gia cư bất hợp pháp thì bị coi là tội phạm chống người thi hành công vụ  ( công vụ gì hở trời ? ) , …

Suy rộng ra , mai sau đất nước bị xâm lược liệu nhân dân đứng lên chống trả hành động xâm nhập quốc gia bất hợp pháp đó có bị kết tội là ” chống người thi hành công vụ ” không hè ?????

 

Song Chi – Chân dung của một xã hội

Song Chi

Trong một quốc gia tự do dân chủ, một môi trường xã hội công bằng, văn minh, luật pháp và nhân quyền được tôn trọng, người dân chỉ cần sống và làm việc theo đúng pháp luật là hầu như không có gì phải lo lắng.

Nếu không có tiền học nghề, học đại học, có thể mượn nợ nhà nước. Mua xe mua nhà cưới xin… đều có thể mượn nợ hoặc mua trả góp. Nếu đau yếu, tàn tật, già cả, thất nghiệp, có thể trông vào những chính sách an sinh xã hội của chính phủ.

Mọi người không phải làm việc cật lực để dành tiền lo việc học cho con, lo tuổi già hoặc tai ương xảy đến cho mình. Không phải hối lộ ai, không phải vất vả chạy bằng mua “ghế”, không phải nói dối, không lo bị kết tội phản động, bị tù đày vì những chính kiến của mình… Từ đó, con người có thể sống một cách trung thực, bình thản, lương thiện và tử tế.

Ðiều đó lý giải tại sao ở nhiều quốc gia, ví dụ như các nước Bắc Âu, phần lớn người dân lương thiện, tử tế, là vì mọi quyền tự do dân chủ đều được bảo đảm, mọi chế độ an sinh phúc lợi xã hội đều có, họ không cần phải “ác”, phải chụp giựt, vơ vét về phần mình… mới có thể tồn tại.

Tại sao người Mỹ có thể sống thẳng thắn với những suy nghĩ của mình ngay từ lúc còn ngồi trên ghế nhà trường, hoặc có tinh thần công dân rất cao, bất cứ chuyện gì họ cũng gọi cảnh sát, thấy người khác làm sai, cho dù là sếp của họ hay ông Tổng Thống, họ cũng lên tiếng. Ðó là vì họ không phải sợ hãi điều gì kể cả chính quyền, họ có niềm tin rằng người dân được tự do ngôn luận, tự do bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa.

Khi động đất và sóng thần cùng lúc đổ ập xuống đất nước Nhật Bản vào tháng 3.2011, một lần nữa, người Nhật đã chứng tỏ cho thế giới thấy sự điềm tĩnh, quả cảm, đức hy sinh, tinh thần cao thượng, ý thức vì cộng đồng… của họ.

Những câu hỏi vì sao người Nhật có thể ứng xử tuyệt vời khi thảm họa xảy ra cũng đã được nêu ra và lý giải theo nhiều cách: Vì dân Nhật đã quen và được chuẩn bị tốt cho những tình huống tai họa, vì văn hóa, nền tảng giáo dục luân lý, tính cách của họ và nhất là, vì dân Nhật tin vào chính phủ của họ đang sát cánh cùng nhân dân trong thảm họa, đang và sẽ làm những gì tốt nhất có thể, cho nhân dân, đất nước… Ai cũng cố gắng sống tốt bởi vì mọi người chung quanh đều như thế.

Ngược lại, khi phải sống trong một môi trường xã hội mà cái ác cái xấu sự không tử tế trở thành chuyện bình thường, phát triển tràn lan như cỏ dại, còn cái thiện cái đẹp sự tử tế trở thành bất bình thường, hiếm hoi, tâm hồn, tính cách con người cũng sẽ dần dần bị nhiễm độc, méo mó.

Sau những năm tháng dài dằng dặc sống trong một chế độ độc tài đảng trị được điều hành bởi những kẻ chỉ biết đặt quyền lợi của đảng, phe nhóm và cá nhân lên trên hết, bỏ mặc nhân dân, đất nước trong một tình trạng vô pháp luật từ trên xuống dưới, cái giá phải trả của dân tộc Việt Nam không chỉ là sự tụt hậu, thua kém các nước về nhiều mặt. Từ kinh tế, thành tựu khoa học kỹ thuật công nghệ cho tới văn hóa nghệ thuật. Không chỉ là việc tài nguyên của quốc gia bị khai thác đến cùng kiệt, môi trường thiên nhiên, môi trường sống bị ô nhiễm nặng nề, một nền giáo dục lạc hậu…

Mà nặng nề nhất, là những hậu quả để lại trên bao thế hệ con người. Sự tha hóa, xuống cấp về mặt đạo đức xã hội. Sự méo mó về mặt nhân cách.

Càng ngày chúng ta càng đọc/nghe thấy những câu chuyện về cái ác, sự hèn nhát hay thói vô cảm trong xã hội Việt Nam.

Về sự độc ác, mới đây, là câu chuyện một bà chủ bắt người làm phải xăm hình con rết lên mặt và ngực hay một bà chủ khác bạo hành người giúp việc đã gần 60 tuổi như thời Trung Cổ: Ðánh đập, bắt ăn ớt, ăn phân, xối nước nóng vào người… Trước đó, đã từng có những vụ tương tự như hai vợ chồng một chủ tiệm phở bạo hành cô gái Nguyễn Thị Bình trong 10 năm trời bị đưa ra xét xử năm 2008, hai vợ chồng một chủ trại tôm giống hành hạ dã man em Hào Anh bị đưa ra xét xử năm 2010…

Những câu chuyện về cái ác ở mức độ khác nhau nhưng vô cùng đa dạng. Cha mẹ bạo hành với con cái. Thầy giáo bạo hành với học sinh kể cả ở lứa tuổi mầm non. Học sinh sử dụng bạo lực với nhau, đánh nhau, làm nhục nhau, quay thành clip tung lên mạng…

Vì sao người VN bây giờ trở nên độc ác với nhau như vậy?

Chẳng có gì lạ khi con người cả cuộc đời phải quay cuồng với cơm áo gạo tiền, phải chụp giựt, vơ vét, chà đạp lên nhau để mà tồn tại, phải đối phó với muôn ngàn nỗi lo, nỗi sợ, từ có lý đến phi lý mà không thể trông chờ vào bất cứ sự hỗ trợ nào của nhà nước, cũng không thể tin cậy vào pháp luật. Quá nhiều nỗi lo âu căng thẳng dồn nén, những bức xúc trước vô vàn cảnh trái tai gai mắt, bất công trong xã hội mà không biết giải tỏa vào đâu cũng không làm sao giải quyết được. Thế là con người dễ trở nên tức tối và độc ác.

Cùng với sự độc ác, sự vô cảm cũng là một hiện tượng xã hội đã đến hồi báo động. Thấy xe bị lật đổ bia ra đường hoặc người bị giựt tiền, tiền rơi tung tóe ngoài đường, không giúp đỡ mà còn xúm nhau vào hôi của. Thấy người bị nạn làm lơ. Hàng loạt vụ tài xế đã tông xe xong còn lùi lại cán qua người cho nạn nhân chết hẳn thay vì cứu giúp, v.v.

Và sự hèn nhát. Một chế độ độc tài chuyên sử dụng bạo lực để trấn áp người dân đã khiến người dân trở nên hèn nhát. Mọi người đều né tránh những vấn đề liên quan đến chính trị. Biết bao nhiêu điều bất công phi lý diễn ra hàng ngày nhưng người dân vẫn im lặng chịu đựng như không nghe không thấy. Không ai muốn làm điều tốt vì chỉ gặp phiền hà.

Ai cũng nghĩ, tố cáo tiêu cực như thầy giáo Ðỗ Việt Khoa, kỹ sư Lê Văn Tạch, phản ứng lại cách hành xử thô lỗ của công an ngành hàng không như huấn luyện viên Lê Minh Khương… cuối cùng sẽ nhận được gì? Viết bài chống tham nhũng thì bị vào tù như nhà báo Nguyễn Văn Hải (báo Tuổi Trẻ), Nguyễn Việt Chiến (báo Thanh Niên), tổng biên tập của các tờ báo này thì bị bay chức.

Và mới đây, là nhà báo Hoàng Khương (báo Tuổi Trẻ) chuyên viết những bài phóng sự điều tra về nạn tham nhũng, mãi lộ của cảnh sát giao thông, bị công an bắt về tội “đưa hối lộ” khiến dư luận xôn xao.

Sự việc nhà báo Hoàng Khương bị bắt, đúng sai như thế nào đã có nhiều nhà báo, nhiều blogger phân tích, chỉ xin nói về thái độ của ban biên tập báo Tuổi Trẻ khi phóng viên của báo bị “tai nạn nghề nghiệp”.

Trong nhiều năm dài, Tuổi Trẻ là một tờ báo đã giành được niềm tin yêu của người đọc vì sự dũng cảm dấn thân của các phóng viên và những người đứng mũi chịu sào trước những vấn đề gai góc của xã hội để lên tiếng bảo vệ người dân. Về mặt nghiệp vụ báo chí, giữa hoàn cảnh khó khăn của nghề báo trong một chế độ độc tài, Tuổi Trẻ thường được các báo bạn cũng như người đọc khen ngợi vì rất biết cách đưa thông tin mà vẫn giấu được quan điểm chính kiến để “không bị chụp mũ”, một kiểu viết để cho người đọc có thể hiểu “giữa hai hàng chữ”.

Thế nhưng, Tuổi Trẻ cũng là tờ báo bị “thay máu” nhiều nhất. Bao nhiêu đời tổng biên tập, phóng viên giỏi đã phải ra đi vì đã lỡ viết bài “trật ra khỏi lề đảng” hoặc đơn giản, chỉ vì đụng chạm đến quyền lợi của một cá nhân, một nhóm lợi ích nào đó. Tuổi Trẻ ngày càng ngoan dần, nhạt nhẽo dần.

Và bây giờ khi phóng viên của mình bị bắt, ban biên tập của báo Tuổi Trẻ đã hoàn toàn im lặng.

Cái gì đã làm cho một tờ báo từng nổi tiếng dũng cảm nay thành ra như thế? Cũng lại là sự sợ hãi. Sự hèn nhát.

Còn gì đáng buồn hơn nếu nhận xét về xã hội VN ngày nay, một người nước ngoài nào đó sẽ nêu ra những nét nổi bật: Sự độc ác, thói vô cảm hay sự hèn nhát?

(nguồn)

 

 

Hai zà….

Đăng ngày: 06:19 16-01-2012

Thư mục: Tổng hợp

 

Nào là: GS Đặng Hùng Võ: Thu hồi đất ở Tiên Lãng vừa trái luật, vừa trái đạo lý

Nào là: Chủ tịch Lê Đức Anh – Vụ cưỡng chế ở Hải Phòng: Chính quyền huyện, xã đều sai

 

Chưa ở đâu như cái xứ mình, chuyện quốc gia đại sự 90 triệu người giỏi giang có, ngu dốt có mà rốt cục ngồi khoanh tay chờ, hôm nay bừng lên một tia hy vọng từ ông Phiêu, mai lóe lên một tia hy vọng từ ông Anh, hôm nọ còn thắc thỏm khen ông An.

Họ là ai? họ là các ông già sức tàn lực kiệt, tay chậm chân run rồi! 
Kể cả Cụ Giáp, tuổi trên trăm, miệng ngậm ống thở rồi mà còn chất lên ngực cả gánh trách nhiệm nào là bô xít, nào là rừng đầu nguồn.
Cả một thế hệ lười biếng, hèn nhát như thế thì bị đè đầu cưỡi cổ, bị nô lệ cũng đáng lắm rồi! Đừng kêu ca than khóc gì nữa!
Chuyện nhà mình mà cứ chờ bà Clin tơn lên tiếng, thủ tướng Canada lên tiếng là sao, không biết nhục?
Xem ra thằng cu Luyện còn đáng sống hơn! nó dám hành động.
Phát súng anh Vươn bắn thẳng vào ai? Vào đàn cừu 90 triệu con chứ chẳng riêng mấy cu lính mù quáng kia đâu.
Hai zà…

(nguồn)


Responses

  1. bác ơi, em nà em vìa quê roài. em đọc bài của bác xong, em uống bát nước chè xanh em thao thức thì chít hức hức.🙂

    • Nhớ ăn kẹo cu đơ xong phải rửa tay chứ đừng chùi lên trốc nha

  2. Tết đến nơi rồi, khổ thân những con người bất hạnh, buồn quá anh nhỉ.

    • Là O buồn cho ai ? cho chết độ hay cho những công dân vô tội ? Nhớ cái rét ngoài nớ quá O à.

  3. Sáng nay,tôi đọc bài bên nhà bọ Lập,bài viết của tay này giống y như “trăn trở”(hehe…) của tôi mấy hôm.rằng:đâu rồi tiếng nói của ĐỒNG CHÍ bí thư huyện ủy kính mến?Đảng lãnh đạo toàn diện cơ mà.Dân như thế,quan như thế,lính(cả công an và bộ đội) như thế…mà bí thư lặn một mạch không hề nổi một tẹo tăm nào.
    Nếu mà huyện đạt được thành tích nào đó,được cả tỉnh ,cả nước ngưỡng mộ thì không thể thiếu “Công lao này trước hết thuộc về Tập thể thường vụ-đứng đầu là đ/c bí thư huyện ủy ”
    Vâng! Đồng chí Bí thư Huyện ủy Tiên lãnh đã “ở đâu,ở đâu,ở đâu?”.Đồng chí không thể núp trốn thế được!

    • Hì, bác Chốt@ mau quên rứa hè ? Đảng ở ngay trong quyết định cưỡng chế chứ đâu ? Đảng ở ngay trong từng viên đạn trong từng cây súng mà các chiến sĩ từ nhân dân mà ra đang cầm để tấn công dân lành Vươn chứ đâu ?
      Bác hỏi xoáy hay thiệt vậy ?
      Chúng ta nên hiểu tất cả biểu hiện ra ngoài là từ ý chí của đảng mà ra ! Chính quyền là người thừa hành , thực hiện các chỉ đạo của đảng mà !

  4. Giá như chính quyền các tỉnh biên giới hay ven biển có hành động như vậy với lũ “tàu lạ” thì tốt biết bao!!!
    Ếch kêu dưới vũng tre ngâm. Ếch kêu mặc ếch, tre dầm mặc tre…
    Cho dù là ếch bự hay ếch còm cũng đều là ếch cả!!!!

    • Chuẩn !
      Sau vụ này chắc chả ai dám đánh bọn xâm lược đâu, vì lỡ bị kết án chống người thi hành công vụ thì có mà …. tiêu !

      • Hình như recòm của bác Trà hiểu sai ý của bác Tiến Đặng rồi.Bác Tiến Đặng giả thiết nếu chính quyền dám tỏ thái độ với bọn xâm lược cũng Kiên quyết,triệt để ,toàn tâm toàn ý như đã…đối với dân (thể hiện qua vụ cưỡng chế này) thì tốt quá.

        • Dạ, ý của Tiến Đặng tôi trả lời là ” Chuẩn ” rùi mà,…
          Ý sau là lời bàn thêm …
          Hihihi,…

  5. Cừu càng ngày càng đông, chắc rồi thịt cừu, da cừu càng ngày càng rẻ. Hai za …

    • Ai bảo thế ? cua đồng đã chứng kiến cảnh chiếc xe ô tô to vạt phải dừng bước trước đàn cừu chưa nhỉ ?

  6. Hôm nay,lão phó chủ tịch thành phố nói trong cuộc giao ban với báo chí có nói là”dân căm phẫn ông Vươn nên vào phá nhà,chứ lực lượng cưỡng chế không phá”.
    Dân mà dám lái cả xe ủi vào san bằng nhà anh Vươn như thế thì chắcphải căm thù anh Vươn lắm lắm.
    Chó điên!

    • Thằng cha này bắt chước mấy cha ở Hà nội đó bác.

    • Buồn quá bác Chốt@ ạ. Từ hôm xảy ra chuyện ở Tiên Lãng, tôi chỉ mong ông phó CT này tránh xa ra nhưng hỡi ôi, hôm nay tôi đã điện thoại chất vấn và sỉ vả ,…. ( ông phó này là bạn học cùng lớp và chơi thân với tôi ) , thật xấu hổ quá. Chiều nay bà xã hỏi xéo tôi rằng sao lứa các anh lại có những người nh7 thế ? Thật xấu hổ với ngay cả vợ mình bác ạ.

    • Về chi tiết San phá nhà dân bằng xe ủi-tui chỉ đọc thoáng thoáng một lần,báo nào không nhớ nữa, mấy bữa nay không thấy ai nhắc lại,tôi cứ ngần ngại.(Tôi còm bên Vnexpress cũng bị xóa mất chi tiết này,nên đã lúc nghĩ mình đã nói quá).Vừa đọc bên nhà Cu Vinh,mới thấy rõ ràng ảnh chụp.Hết lo!hì hì…
      Kinh tởm với chính quyền Tiên Lãng!

      • Rứa mà chúng oang oang :” chính quyền nhân dân …. ” đó bác Chốt@ ạ.

  7. Hai …Zà …! Đặt cái tít và đặt câu hỏi sốc ..mà khóc… quá đi thôi !

    • Đừng khóc. để dành nước mắt mà khóc chuyện khác bác ạ !

  8. “Phát súng anh Vươn bắn thẳng vào ai? Vào đàn cừu 90 triệu con chứ chẳng riêng mấy cu lính mù quáng kia đâu.”

    Ok! Bác chỉ được cái nói đúng! Em nhất trí hoàn toàn!

    Kính Bác Trà!
    Lâu lắm rồi em mới để lại dấu chưn bên nhà bác được, em bựn quá, bác đại xá cho em nha. Tết nhất bác đã mua hoa kiểng gì chưa? Ngoài này bọn em vưỡn chưa có chi bác ạ.
    Luôn mong bác sức khỏe và điểm được chút tin vui vui một tẹo ạ!

    • Nhà mình năm nào cũng có cây đào của bà cụ gửi cho. Chỉ mong Thành bận bịu suốt năm như thế !
      Chắc sau vụ ông Vương thì lần sau sẽ có AK chứ không phải hoa cải đâu !

      • Sáng nay em đi trượt đến Tiên Lãng, tiếc hìu hụi Bác ạ. Số là, em đến rình mò ở nơi mấy anh chị em tập trung để lên xe đi, nhưng rồi, chiếc xe chỉ có 5 chỗ nên thêm em lên là chật, thế là sau một hồi bàn luận nên mua gì và chi như thế nào em đành “Nhỡ xe”.

        • Đi chuyến sau. còn nhiều chuyến đang đợi em đó mà …

  9. Đi tiến hành cưỡng chế một gia đình chỉ có chưa đầy một chục nhân khẩu mà sử dụng tới hơn một trăm người vừa công an,vừa bộ đội súng ông đầy mình.
    Tổ chức cưỡng chế hay đi trấn áp tội phạm ?

    • Hình như bác Thuận nhầm nhọt trồng trọt sang chăn nuôi chăng ? Huyện trưởng tổ chức lực lượng công an nhân dân,quân đội nhân dân tấn công gia đình nhân dân sống hợp pháp trong một ngôi nhà hợp pháp , tọa trên mảnh đất hợp pháp, mảnh đất ấy nằm trong một đất nước tươi đẹp gấp ngàn lần đất nước tư bản ( theo ý chỉ của bà phó doan )
      Đất cưỡng chế đâu phải chỗ lực lượng của nhân dân tấn công theo lệnh của chính quyền nhân dân ?
      Gia đình ông Vươn đã tự vệ chính đáng , chống bọn cướp xâm nhập gia cư bất hợp pháp !

  10. Sao chả có tin gì vui được nhỉ?

  11. tội nghiệp có những gia đình bỗng dưng trắng tay! có đâu trên trái đất này..

    • Ước mơ nho nhỏ là bán mặt cho đất, bán lưng cho trời cũng không cho ….. có làm vương làm tướng chi mô ? chỉ mong đổ mồ hôi và máu của chính mình cũng không xong ,….
      mượn O câu ni :
      ” có đâu trên trái đất này ? “

  12. Cứ mỗi lần vào nhà bác đọc mấy bài trong mục chuyện cười là đau hết cả đầu😦

    • Nhưng anh em mình cứ buộc phải cười ,… / còn gì khổ đau hơn nữa không ?

  13. Đất nước của những ông già chống gậy đứng lên.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: