Đăng bởi: trà hâm lại | 02.10.2011

Chỉ mong có thêm nhiều … kẻ dở hơi thế này !

“Kẻ dở hơi nhất Hà Nội”

Không ít người gọi Tạ Ngọc Vân là “kẻ dở hơi nhất Hà Nội”. Nhưng cái dở hơi ấy thật đáng trân trọng và có ích cho đời…

“Người ta nói với tôi: anh không thể đưa hết các em thoát khỏi đường hầm tối đâu. Tôi trả lời rằng: tôi có thể chỉ giúp được một em trong một ngàn, thậm chí mười ngàn em đang phải sống cuộc đời bất hạnh vẫn còn hơn là không được một em nào cả”, sáu năm trước, theo Tạ Ngọc Vân đi giúp trẻ không gia đình ở gầm cầu Long Biên, tôi đã nghe tâm sự này. Và sáu năm sau, tôi vẫn gặp Vân lang thang ở những xó xỉnh tối tăm đó.

Trong một đêm đông rét buốt, tôi nằng nặc xin theo chân “kẻ dở hơi nhất Hà Nội” để đi tìm giúp những đứa trẻ không nhà đang co ro chui rúc dưới gầm cầu Long Biên. Loáng một chốc đã thấy anh tìm đến đúng cái hốc dầm cầu có mấy đứa trẻ đang co ro cách dưới bánh xe lửa chỉ vài tấc.

“Sơn phải không? Tí hả? Lại mò ra ngoài này à? Thôi, về chỗ anh đắp chăn ngủ đi. Rét thế này ngày mai lại ốm cho mà xem!”. Tôi bất ngờ vì thấy Vân sành sõi khu vực này như nhà mình. Anh bảo: “Tôi cũng từng lang thang nhiều đêm ngoài này để hiểu và làm thân với các em mà. Chính vì vậy có người mới gọi tôi là thằng dở hơi. Còn tôi chỉ dám nhận mình là một trong rất nhiều người dở hơi thôi”…

Tạ Ngọc Vân (mặc áo phao) trong một chuyến cứu trợ trẻ em vùng lũ.

Cuộc giải thoát ở “phố đèn đỏ”

Biết Tạ Ngọc Vân từ dạo ấy và đã nhiều lần cùng anh đi tìm giúp các trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt, nhưng lần nào gặp nhau Vân cũng làm tôi bất ngờ. Hai năm trước, cũng một chiều mùa đông mưa phùn, Vân vội vã đón xe lên Lạng Sơn.

Anh chỉ kịp báo vội cho mấy người bạn ở Trung tâm thiện nguyện Rồng Xanh tại Hà Nội đã từng cưu mang những đứa trẻ anh giúp đỡ, là mình phải lên biên giới gấp để giải thoát cho mấy em gái bị dụ dỗ qua biên giới làm gái mại dâm.

Lên Lạng Sơn nửa đêm, anh vạ vật chờ trời sáng làm thủ tục qua ngay khu “chợ người” Pò Chài bên kia biên giới để tìm các em gái kém may mắn. Chiều hôm trước, có một bác nhặt rác ở gần nhà đến tìm Vân rồi vừa khóc vừa cầu xin anh giúp đỡ đưa con gái mình từ Pò Chài về.

Em gái này mới 14 tuổi, bị lừa đi biệt tích suốt hơn nửa năm. Bất ngờ cách đây vài hôm, em gọi điện về cầu cứu cô giáo vì gia đình không có điện thoại. Em khóc lóc báo mình đang bị ép phải “làm việc” ở nơi hay nghe khách chơi bời gọi là Pò Chài. Cô giáo báo ngay lại gia đình. Nhưng cha mẹ em ốm đau, mù chữ, phải nhặt rác kiếm sống nên cũng chẳng biết làm thế nào để cứu con. May mắn là người cha biết Vân hay giúp đỡ trẻ nhặt rác nên đến cầu khẩn anh.

Vân lập tức vào cuộc. Anh hỗ trợ gia đình viết đơn trình báo công an. Riêng anh lên biên giới ngay vì sợ em bị đưa sâu vào nội địa, không thể tìm được, đặc biệt chuyện em lén gọi về VN nếu bị chủ chứa phát hiện sẽ nguy hiểm cả tính mạng. Làm thủ tục qua biên giới bên Trung Quốc xong, Vân giả vai khách chơi bời vào “phố đèn đỏ” Pò Chài. Cuối cùng anh cũng tìm được người cần tìm: em gái đang ngồi co ro đợi khách trước một căn phòng tối tăm như hang chuột.

Giả vờ “ưng ý” em này, Vân ỏng eo chê dơ với chủ chứa và đòi đi khách sạn. Thấy khách sộp, chủ chứa đồng ý với điều kiện Vân phải “bao” luôn hai em vì một em đi riêng không an toàn. Vân mừng rỡ đưa luôn hai em gái lên taxi, giả vờ vòng vèo tìm khách sạn nhưng anh cố ý đến gần biên giới. Phát hiện bất thường, chủ chứa cho mấy tay dao búa phóng xe đuổi theo. Vân buộc phải kêu người lái taxi chạy thẳng vào đồn công an Trung Quốc.

Rất may cho Vân, khi nghe anh trình báo cụ thể sự việc bằng tiếng Anh, công an Trung Quốc báo với biên phòng VN để chuẩn bị hỗ trợ thủ tục đưa các em về nước và lập ngay tổ khẩn cấp đi bắt chủ chứa này. Đi theo giúp đỡ thông dịch, Vân dẫn được tất cả sáu em gái trong động này về nước khi chủ chứa bị bắt. Những nghẹn ngào tủi hờn bị kìm nén lâu nay của các em gái bất hạnh vỡ òa thành tiếng khóc ngay bước chân đầu tiên trở lại quê hương. Vân cũng vui lắm! Nhưng sau đó anh buồn đến mất ngủ khi biết một em gái trong số đó đã phải mang căn bệnh thế kỷ…

Vân huấn luyện kỹ năng sống cho các em nhỏ.

Đốt lên một que diêm…

Gần đây, tình cờ tôi gặp Vân lang thang với đám trẻ ở Huế. Vân khoe: “Bây nhiêu đây đủ làm bóng đá nhí không anh?”. Thì ra Vân đang phối hợp với Hội Chữ thập đỏ và chính quyền các xã ở tỉnh này để giúp trẻ bị bóc lột lao động sớm được về nhà đi học lại.

Một số cán bộ hiểu chuyện giúp đỡ Vân, nhưng không ít người nói thẳng: “Anh đang húc đầu vào đá. Trẻ nghèo phải sớm ra đời kiếm sống đầy xã hội. Sức anh chỉ như con nhái lao đầu vào vách núi thôi”. Vân cười và vẫn lặng lẽ làm. Anh vào tận các xưởng may gia công ở TP.HCM để thuyết phục các em nhỏ về nhà đi học lại. Học phí, ăn uống, sinh hoạt mỗi tháng có các mạnh thường quân chia sẻ. Nhiều lần anh bị chủ xưởng hăm đánh, vu khống là kẻ buôn người.

Có lần một chủ xưởng may tại quận 12, TP.HCM đã cầm hung khí hành hung Vân. Bình tĩnh, anh thuyết phục họ: “Việc tôi làm đúng luật pháp. Trước khi đến đây tôi đã báo chính quyền biết. Còn các anh đang sử dụng trẻ 11, 12 tuổi làm việc ngày đêm là trái luật. Các anh sẽ phải chịu trách nhiệm”. Lúc đầu họ vẫn hung hăng đòi “đập chết thằng phá đám”. Nhưng rồi họ cũng xuôi lòng khi Vân chuyển sang tình cảm: “Các anh là đồng hương, thậm chí cùng dòng họ với các em. Mai này đời các em chịu thiệt thòi, bất hạnh, các anh sẽ ăn nói thế nào với cha mẹ các em và chính các em?”.

Cuối cùng, Vân đã dẫn an toàn được 15 trẻ từ 11-14 tuổi phải lao động sớm trở về quê nhà ở Huế để đi học lại. Có lần tôi gặp chị Nguyễn Thị Luyến ở thị trấn Thuận An, huyện Phú Vang, Thừa Thiên – Huế có con là bé Ky đang học lớp 3 phải bỏ vào TP.HCM lao động sớm. Chị Luyến xúc động kể: “Lúc đầu, tôi nghe Vân nói dự án giúp trẻ đi học lại, thật lòng cũng băn khoăn. Nhưng khi Vân thuyết phục: bây giờ Ky đi học lại có thể thiếu thốn một chút nhưng mai này em sẽ không phải khổ cả đời thì tôi đồng ý. Và càng nghĩ tôi càng thấy đúng. Tương lai con cái sẽ ra sao nếu cha mẹ vì chút tiền mồ hôi nước mắt tuổi thơ hôm nay của chúng?”. Từng lăn xả thực hiện nhiều dự án giúp trẻ bất hạnh, nhưng Vân tâm sự với tôi chương trình giúp trẻ lao động sớm được đi học lại là tâm huyết nhất của anh với gần 100 trẻ đã trở về nhà.

Sau kinh nghiệm ban đầu, Vân mời đại diện chính quyền, hội đoàn địa phương cùng đi thực tế các em bị bóc lột sức lao động để sau khi mắt thấy tai nghe, chính họ sẽ cất tiếng nói quan trọng giúp các bậc cha mẹ không đẩy con em phải nghỉ học, lao động sớm. Trong một lần gặp ở Huế, nguyên chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Thừa Thiên-Huế Trần Xuân Phát đã tâm sự với tôi: “Lúc đầu tôi chưa hiểu Vân có làm nổi không. Nhưng khi theo Vân vào TP.HCM, tận mắt chứng kiến mồ hôi nước mắt các em nhỏ, tôi thấy chương trình này rất ý nghĩa, nên được nhân rộng để góp phần giải quyết tình trạng trẻ lao động sớm”.

Những nỗ lực của Vân đã được các tổ chức vì trẻ em trong nước và quốc tế trân trọng ghi nhận. Vừa rồi, anh được một trường đại học ở Boston, Mỹ cấp học bổng thạc sĩ về phát triển xã hội bền vững. Anh đã làm nhiều người xúc động khi nói: “Có thể tôi chỉ đốt được một que diêm thắp lên ánh sáng cho các em không may mắn. Nhưng tôi có niềm tin rằng ánh sáng nhỏ bé của tôi sẽ khơi gợi cảm hứng cho hàng trăm, hàng ngàn que diêm khác cùng bùng lên để làm rực sáng nụ cười hạnh phúc của các em …”.

Hôm nay, lại chuẩn bị chia tay Vân để anh qua Mông Cổ tham dự tiếp một lớp tập huấn giúp đỡ trẻ em nghèo, tôi bắt tay, chúc chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết: “Cứ tiếp tục làm kẻ dở hơi, bạn nhé”.

Chẳng lẽ cuộc đời mình chỉ có thế?

Đêm đông đầu tiên tôi lang thang với Vân ở cầu Long Biên, người thanh niên sinh năm 1982 đầy ắp nhiệt huyết này đã tâm sự: “Lúc bước vào cổng trường đại học luật, tôi chỉ mơ mình lấy bằng tốt nghiệp, được đi làm đúng nghề, có xe, có nhà ở Hà Nội là mãn nguyện rồi. Nhưng khi đã đi học, biết chút kiến thức để giúp đỡ trẻ bất hạnh đường phố, tự nhiên tôi thấy ước nguyện đó thật ích kỷ. Nếu chỉ sống cho riêng bản thân thì làm nông dân hay đi nhặt rác cũng có cái bỏ vào miệng mà. Chẳng lẽ cuộc đời ngắn ngủi của mình chỉ có thế?”.

Vân không muốn nói nhiều về lý tưởng, nhưng tôi hiểu Vân đã đau đáu với suy nghiệm đó trên đường đời. Ra trường, anh không vội vã tìm việc làm kiếm tiền mà gắn bó với các chương trình hỗ trợ trẻ em khó khăn. Tổ chức giúp đỡ trẻ em khó khăn Rồng Xanh ở Hà Nội biết nhiệt huyết của Vân đã mời anh về để có điều kiện làm việc vì cộng đồng tốt hơn.

Theo Quốc Việt

Tuổi trẻ

(nguồn)

 

 

.

Quảng Bình:

Tình cô giáo trẻ trong lớp học tranh tre, bàn ghế xiêu vẹo

(Dân trí) – “Trẻ con ở Ka Oóc ngoan và tội nghiệp lắm. Bây giờ, em thấy mình thực sự gắn bó với mảnh đất nghèo khó này”, trò chuyện cùng chúng tôi trong căn phòng tạm bợ, lụp xụp, cô giáo trẻ “cắm bản” Kim Anh khiến chúng tôi không khỏi xúc động, thán phục.
 >>  Video: Xót xa cảnh học sinh Minh Hóa bơi qua sông tới trường
 >>  Rơi nước mắt trước cảnh học sinh bơi qua sông đến trường
 >>  Cấp thuyền, áo phao cho các học sinh “bơi qua sông đến trường”
Gian nan đường lên Ka Oóc

Từ TP Đồng Hới, vượt quãng đường gần 200km lên xã Trọng Hoá – xã vùng cao đặc biệt khó khăn của huyện nghèo Minh Hoá, tỉnh Quảng Bình như dài thêm sau mỗi con dốc thẳng đứng, khúc cua ngoằn ngoèo. Con đường ngược lên miền biên ải phía tây tỉnh Quảng Bình nhiều nơi vắng vẻ, heo hút.

 

Được sự giới thiệu của ông  Đinh Xuân Tiến, Chủ tịch UBND xã Trọng Hoá, chúng tôi liên lạc với cô giáo cắm bản Đinh Thị Kim Anh – giáo viên trường mầm non xã Trọng Hoá đang trực tiếp giảng dạy lớp mầm non ở bản Ka Oóc.
Lớp mầm non “đặc biệt”mà cô Đinh Thị Kim Anh đứng lớp chỉ có 8 cháu sinh từ năm 2006 đến 2008. Sở dĩ chúng tôi gọi lớp mầm non “đặc biệt” là vì một lớp học được đóng trên bản vùng cao duy chỉ có 8 em, nhưng nơi đó chất chứa những tình cảm rất đặc biệt giữa giáo viên và các em nhỏ.

Đã hơn một năm nay cô giáo Anh lội suối, băng rừng “cõng” chữ lên gieo ước mơ cho lũ trẻ ở bản làng Ka Oóc.

 

Sau gần 5 giờ đồng hồ xuất phát từ trung tâm Đồng Hới, chúng tôi mới chớm chân đến bản Ka Oóc, xã Trọng Hoá. Cơn lũ lịch sử cuối năm ngoái quét qua vùng được xem là rốn lũ này vẫn còn nhiều dấu tích như in trên tảng đá, bờ suối khe nước Dọi.
 
Băng rừng…

Tôi và anh bạn đồng nghiệp đi cùng thầm nghĩ có lẽ, các cô thầy phải quyết tâm lắm mới “cõng” nổi con chữ dưới xuôi lên đến vùng cao nơi miền sơn cước này để gieo ước mơ học tập cho các em học sinh nơi đây. Nơi đó, không chỉ có lòng yêu lũ trẻ, tình yêu nghề mà còn chất chứa một ý chí kiên cường, sự dũng cảm và đức hi sinh cao cả.

…trèo qua những ngọn núi hiểm trở…

Theo chân cô giáo Kim Anh, chúng tôi phải vật lộn với chiếc xe máy qua những khúc đèo cua hiểm trở, đường đá ghập ghềnh. “Như ri đã ăn thua chi các anh. Để đến được với nơi em đang công tác còn gian nan lắm!”, nghe cô giáo nói vậy, anh bạn đi cùng cười xoà : “Chắc cô giáo đùa tụi mình đó”. Nhưng không. Từ chân núi, để đến với bản Ka Oóc, chúng tôi phải vượt qua khe nước Dọi thác ghềnh, luồn lách giữa núi rừng hiểm trở, đèo trèo, lội qua 5 con khe nhỏ mất hàng giờ đồng hồ mới tới trường mầm non bản Ka Oóc – nơi cô Anh ngày ngày lên lớp.

…và giây phút nghỉ ngơi trên đỉnh Ka Oóc.

“Yêu nghề, mến trẻ, quyết tâm cắm bản gieo chữ”

Đến trung tâm bản Ka Oóc lúc đã quá trưa. Sau hơn nửa ngày trời vượt rừng, lội suối, băng khe dường ai cũng đã mệt oải, duy chỉ có cô giáo Kim Anh vẫn nguyên vẻ tươi cười. “Mẹ Anh” đã lên rồi! Lũ trẻ nhìn thấy cô giáo từ đầu xã đã gọi oà lên. “Mình luôn coi lũ trẻ như con vậy”, cô giáo trẻ nói. Sau một lát cô trò quấn quýt bên nhau, cô và lũ trẻ bắt đầu giờ học để “gieo ước mơ” nơi miền biên ải.

Cô Đinh Thị Kim Anh giảng từng chữ cái cho các em bản Ka Óoc.
Trong lớp học tranh tre bé nhỏ, bàn ghé xiêu vẹo nằm tựa mình bên ngọn núi Ka Oóc cheo leo, cô giáo Đinh Thị Kim Anh tay cầm từng chữ cái, cây bút hướng dẫn từng em nhỏ những con số và nét chữ đầu tiên. Sau hơn một năm được phân công phụ trách lớp học, nơi đây đang dần trở thành quê hương thứ hai của cô giáo Anh. Từ đây về đến nhà cô (xã Yên Hoá, huyện Minh Hoá) khoảng gần 100km, nhưng đi mất tới nửa ngày trời, vì thế mà vài tuần cô mới về nhà một lần. Nếu mùa mưa bão, đường trơn lầy lội thì ở lại hàng tháng là chuyện bình thường.
Căn phòng tập thể lụp xụp, tạm bợ, đồ đạc đơn sơ, bữa cơm chiều dọn ra mời khách với cá khô và măng luộc làm chúng tôi thấy se lòng. Bên mâm cơm đạm bạc cô Anh thủ thỉ: “Trẻ con ở đây ngoan và tội nghiệp lắm. Em thương lũ trẻ như những đứa em, đứa cháu của mình vậy. Bây giờ, em thấy mình đã thực sự gắn bó với mảnh đất nghèo khó này. Xa bọn trẻ vài hôm là thấy nhớ, thấy thương rứa. Lúc nãy các anh thấy đó, em mới về có vài hôm cuối tuần mà chúng đã ùa ra khi thấy cô giáo trở lại trường”.
Nghĩ cũng đúng. Bởi, khi nhìn vào ánh mắt và niềm vui của lũ trẻ tôi cũng đã hiểu phần nào những khó khăn vất vả dường như đã quá đỗi quen thuộc với cô giáo trẻ vùng cao ở lớp học “đặc biệt” này. Cứ đầu tuần, cô giáo Anh lại cùng hành trang chạy xe máy dưới quê lên đến con khe nước Dọi, gửi xe ở nhà người dân gần đó rồi cô lại xắn quần, vác cặp lội bộ qua con khe hiểm trở, băng rừng vượt núi cả giờ đồng hồ để đến trường.
Đến nhà em học sinh nào, cô giáo lại ghé vào dắt các em tới lớp. “Ngày nắng như ri thì không có chi, những ngày mưa mới cực, đường lầy lội và trơn, nhiều khi cả cô và trò ngã lăn giữa rừng. Tới khi tan học nếu không có phụ huynh đến đón thì cô trò lại lũ lượt kéo nhau về”, cô giáo Anh tâm sự.

Em Hồ Thị Tân (SN 2006, học sinh khá nhất lớp – PV) nói tiếng kinh bập bẹ: “Mẹ Anh của tụi con giỏi lắm! Mẹ cho chúng con cái chữ, dạy cho chúng con biết vâng lời người lớn. Mỗi lúc về xuôi lên, mẹ Anh còn mang kẹo bánh cho tụi con nữa. Mẹ Anh tốt với chúng con lắm!”.

Nắn nót từng dáng đứng, bước đi…
Những ngày đầu, lớp học chỉ có vài chiếc ghế, bàn cũ. Ngay cả bảng cũng không, cô giáo viết chữ lên giấy rôki, dùng thanh tre nẹp làm bảng để viết chữ cho các em học. Cứ thế, ngày hai buổi, cô giáo lại âm thầm lội suối, cuốc bộ vượt rừng “cõng” chữ gieo ước mơ, gieo niềm tin cho lũ trẻ nơi bản nghèo Ka Oóc. “Vì yêu nghề, mến trẻ nên mình quyết cắm bản gieo chữ cho các em học sinh nơi đây”, cô giáo bảo vậy.
“Yêu nghề, mến trẻ nên quyết tâm cắm bản gieo chữ”.

Chị Hồ Thị Mong, phụ huynh cháu Hồ Thị Lài cảm phục: “Bà con bản mình quý cô giáo lắm. Không chỉ các cháu được cô dạy cho cái chữ, cách sống mà những lúc rảnh rỗi cô còn dạy chữ cho bà con dân bản nữa đấy. Trước đây có ai biết viết, biết đọc mấy mô nhưng giờ số người biết chữ nhiều lắm”.

 

 

“Mấy hôm trước nghe cán bộ báo tin Báo Dân trí đứng ra kêu gọi các nhà hảo tâm quyên góp xây cầu ở bản ông Tú, bà con bản mình sướng cái bụng lắm. Nếu bản ông Tú có cầu thì mình sẽ họp bàn với bà con cho mở một con đường đất đi băng qua ngọn núi phía sau bản để đến với bản ông Tú. Chứ ở đây mùa mưa lũ đến, dòng suối nước Dọi lên cao, mọi sinh hoạt của bà con dân bản mình đều bị cô lập hoàn toàn”, trưởng bản Hồ Ca nói.

… và những khát khao!

Trời đã xế chiều, khi ánh nắng cuối ngày dần tắt, đột nhiên, cơn mưa chiều bất chợt đổ xuống. Bản Ka Oóc như cô lập giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vỹ. Mưa như trút, nước trên thượng nguồn ào ào đổ về, dòng suối nước Dọi lên nhanh, chúng tôi buộc phải “cắm bản” chờ nước rút mới có thể về xuôi.

Đêm xuống. Ngoài trời tối mịt, tiếng chim kêu, tiếng thú gầm như văng vẳng bên tai. Dưới ánh lửa bập bùng trong căn nhà sàn đơn sơ của trưởng bản, chúng tôi lắng nghe những nỗi niềm của già bản Hồ Ca: “Cầu chưa có cũng được, nhưng trước mắt, dân bản mình mong có một chiếc thuyền, một số áo phao để sang sông mỗi lúc mưa lũ về, nước khe Dọi dâng cao. Và hơn nữa là dân bản mong sớm có một con đường thoáng đãng để tiện cho việc đi lại…”. Nghe tâm sự những ngày tháng vất vả “cõng” chữ lên non của cô giáo Kim Anh, hàng trăm người dân bản Ka Oóc cũng mơ ngày bản làng có điện, có đường, có nước…

 

 
“Dân bản mình đang còn khó khăn và thiếu thốn nhiều lắm”, trưởng bản Ka Oóc Hồ Ca nói.
Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, khi ánh sáng bình minh đầu ngày vừa ló rạng, chúng tôi rời bản Ka Oóc, chia tay lớp học đặc biệt của cô giáo Anh, ngoái đầu lại nhìn những cái tay vẫy chào của các cháu nhỏ, nghe những câu nói với theo của người dân bản Ka Oóc cũng như nỗi niềm của cô giáo dưới xuôi mà trong lòng cứ khắc khoải. Chỉ thầm mong những ánh sáng bình minh, điều kỳ diệu và những điều ước giản dị sẽ sớm đến với họ.

 

 

“Bản Ka Oóc, xã Trọng Hoá có 37 hộ dân với 190 nhân khẩu. 100% hộ dân đều thuộc diện nghèo khó. Cuộc sống của bà con dân bản đang còn nhiều thiếu thốn. Không điện, không đường, không trạm y tế, nước sinh hoạt đều phải xuống khe, suối mang về. Lớp học cho các cháu đang phải lấy nhà tranh tre tạm bợ làm nơi giảng dạy. Muốn về xuôi bà con phải đi bộ vượt rừng, lội suối nửa ngày trời mới ra đến đường bê tông, rải nhựa. Toàn bản hiện có 72 em học sinh, trong đó có 8 cháu mẫu giáo, 53 em cấp 1, 9 em cấp 2 và 2 em cấp 3″ – già Hồ Ca, trưởng bản Ka Oóc nói.

 

Dân bản Ka Oóc phải xuống khe, suối gánh nước sinh hoạt
Đặng Tài – Xuân Vương

Responses

  1. Em ước gì đất nước mình đừng có thêm những người dở hơi như thế này nữa, càng có nhiều người tốt đến mức dở hơi như này càng chứng tỏ một điều là xã hội mình quá xuống cấp. Một xã hội không lo được cho những đứa trẻ con được đảm bảo quyền sống tối thiểu của một con người là có một chỗ yên thân để ngủ, một xã hội trông cậy vào những hiệp sĩ đường phố hay những anh thanh niên thân cô thế cô, các cô giáo nghèo đến mức không thể nghèo hơn hay anh thanh niên đầu trọc vác điếu cày điểu khiển giao thông… thì cái xã hội ấy đúng là loạn rồi. Xưa nay điều khủng khiếp nhất đối với một nhà nước là không thể giữ được cho mọi điều đi đúng hướng mà nó phải đi. Cô giáo thì chỉ nên dạy tốt chứ không thể làm thêm việc của mấy người làm công tác xã hội, bác sĩ nên biết khám chữa bệnh còn anh thợ chỉ nên biết làm tốt việc làm thợ chứ đừng làm việc của anh cảnh sát giao thông. Chao ôi, bao giờ mọi thứ mới vào đúng chỗ của nó???

    • Ý kiến hay tuyệt, có câu chuyện về sự chuyên môn hóa như sau :
      Một con cáo đuổi hồi lâu , gần đứt hơi mới bắt được con dê, con dê nói là lúc nãy chạy qua vụi gai , bị gai đâm vào gót chân sau,ông cảm phiền nhổ dùm tôi rồi hãy ăn thịt cho ngon miệng. Tin lời cào lại đằng chân sau xem xét , bỗng nhiên con dê co chân đá mạnh vỡ hàm gãy răng , cáo lăn quay nằm một chỗ. Dê ung dng đi mất. Lúc sau tỉnh dậy cáo lẩm bẩm : Ngu quá, làm đồ tể thì làm đồ tể còn bày đặt làm bác sĩ ,….

      • Hê hê hê . . . con cáo làm thế quái nào mà chén được con dê bác Trà ời! Con sói mới hợp lý chớ… Hihii….

  2. ở nơi heo hút nhưng tình người sáng ngời anh Trà hầy! tại sao vậy?

    • Hình như nơi đó không có chỗ cho sự ích kỉ và lóa mắt vì vật chất !

  3. Nhìn cái lớp học (mầm non đất nước) ở đây thì hiểu thiên đường XHCN Việt nam.Chẳng biết anh Trọng,anh Dũng,anh Hùng hay anh Huynh ,anh Nhân có dám trèo lên một lần ,rồi mượn dân cái Thúng để mà “Đánh thúng khai trường” tại bản này không nhỉ?
    37 hộ dân ấy chỉ cần số tiền lẻ(đứng sau nhưng vẫn giữ được con số tròn 410 tỉ xây tượng đài MVNAH) thì tất cả những ngôi nhà ở bản này sẽ ngói hóa và tường xây,lớp học sẽ khỏi phên tre, ghế mộc .
    Việc anh Tuấn đang làm (cơm thịt cho 125 cháu :9 triệuđ/thg) cũng cần.Nhưng cần hơn nếu buộc được nhà nước phải làm việc đó ở mọi nơi(Tài nguyên của đất nước và thuế của dân phải được dùng ở đây ,chứ không phải để nuôi một bộ máy hành chính khổng lồ ,để có kẻ thừa mứa tiền (bất chính)phảigửi đi…Thụy sĩ)

    • rất đồng ý với bác, tôi phản đối chuyện ” giật gấu vá vai ” kiểu như ông Tuấn. mà rất dễ bị hiểu lầm … / cái chính là chính phủ phải làm chuyện này, một khi không làm được thì phải thay thế bằng một chính phủ khác.
      Chúng ta cần một chế độ dân chủ và tươi đẹp hơn !

  4. Mình ở trong buồng tắm, vừa tắm vừa hát: “Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng…”, ông già mình đi ngang, nói:

    – Đồ dở hơi!

    Đéo biết ông ấy nói thằng nào? (Thầy bói già -MỞ TRÁP)

  5. Đang vận động người ra Trường sa công tác đó bác.Không hiểu dụ con người ta ra đó để tô vẽ thành tích hay để … “bảo vệ Tổ quốc” ?
    Ai sẽ là những người bảo vệ họ?

    • Lại những chiêu mới ,… không hiểu hết phát động học tập theo gương ,…. rồi gì nữa đây ?

  6. Dở hơi quá! Quá dở hơi!
    Là em buồn em chả làm nên cơm cháo gì em than thở nhờ trên intenet Bác nhé!

  7. Chào bác Trà! Không biết các quan nhà ta nghĩ gì khi nhìn những cảnh này. Ở Sài Gòn, Hà nội hay Hải phòng, vào ăn một bữa cơm giá lên đến gần 1 triệu một người. Thử hỏi những chốn ấy ai vào ăn? Đó là những kẽ có tiền. Đó cũng là nơi lui tới của các Quan. Bởi vì khi quan ăn xong thì có người phải trả tiền hộ.

    • Hì, thuanbai@ : nếu ai cũng tiêu tiền của chính sức lao động của mình thì có lẽ xã hội đã không có những chàng trai dở hơi kia , phải không nhỉ ?

    • Em chả biết chỗ đó là chỗ nào nên không dám “bình loạn”.

  8. Nếu ai cũng Dở hơi được như thế có lẽ đã không có nhiểu những hoàn cảnh éo le anh Trà nhỉ.

  9. Đọc những phóng sự thế này mà các vị trong Bộ Giáo Dục không cảm thấy xấu hổ sao bác? Vì đó là bổn phận của họ mà họ không làm hay chưa làm tốt.

    • ( Phóng thanh lời anh Luận ): Xấu hổ á, còn lâu! Bình thường thôi!

    • Hì, hình như cô Phay Van@ mới ở Mĩ về ? xấu hổ là một loại hình xa xỉ với cộng sản !

  10. khâm phục cô giáo quá anh Trà ạ

    • Ở VN chừ , tất cả các thày , cô giáo đều đáng kính ! Phải không O ?

  11. Gần một đời vẫn cả tin,mà nay có lúc mất hết niềm tin ,dù hiện thực có thể vẫn còn tồn tại nhiều lòng tốt.Hình như nhiều người bị như tui?.
    Tui không làm được như chú này.Nhưng rất ngưỡng mộ.

  12. Bác dành lấy những chuyện đã có đảng và nhà nước “no” thì đúng là dở hơi.

    • Đúng rứa, lẹ ra chàng thanh niên này phải vùi đầu cho ra những … ” bổ đề ” mới phải, chuyện của chính phủ ” no ” mà lại phải đóng góp công sức nhỏ nhoi vô,…

  13. Một que diêm chẳng đủ sưởi ấm một đêm dài, nhưng dù sao vẫn còn hơn là không làm gì. Hy vọng là sẽ có nhiều đốm lửa nữa …

    • Hì, nếu que diêm này châm vào cánh đồng đang khô cháy thì …..

  14. Người tử tế thời nào cũng có, tôi tin có nhiều chứ không ít. Nhưng người như thế thì ít khi nhiều lời. Mà không nhiều lời thì thành ra ít người biết đến. Vua biết mặt, chúa biết tên thì có khá nhiều người trong số ấy là do biết cách …làm dáng.
    Người tốt như anh chàng này là người dám đi ngược luân lí số nhiều nên rất dễ bị liệt vào loại … dở hơi.

  15. Đúng là dở hơi , trong lúc bao kẻ đang ngày đêm tham ô đục khoét để làm giàu anh chàng này lại đi làm cái việc chẳng giống họ .
    Nhưng mong rằng xã hội này nhiều kẻ dở hơi như thế .

    • dạ, đúng là ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng bác nhỉ ?

    • Dở hơi, có Đảng và Nhà Nước lo rồi mà cứ lâng câng!

      • Vậy mới có tên chàng trai … dở hơi. Khiếp, dở hơi quá đi mất !

  16. Một tấm lòng!
    Sống trên đời cần một tấm lòng hướng thiện như vậy!

    • ” Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng … “

  17. Một chàng trai Tuyệt vời!
    Một Nhà nước dở hơi!

  18. TEM! CHO EM THÊM CHÚT DỞ HƠI ĐỀ LÀM NGƯỜI.

    • Ừ, giá như ai cũng dở hơi như rứa ….

      • Giá như bác Trà giới thiệu được thêm thông tin về chàng tải dở hơi này: Làm gì để sống và làm từ thiện? Tổ chức Rồng xanh, sự phối hợp /giúp đỡ của chính quỳên …..

        • và chàng trai đó có người yêu chưa ?

          • Chàng trai đó đang ở Huế đó huongbuoi@ à !

            • thật a? anh có số điện thoại không? cho em đi.

          • Và nếu có rồi thì có bị người yêu đá vào đít chưa?

        • hth@ ơi, thấy phục chàng trai nên quên ” điều tra ” ” ní nịch ” , không hiểu bố mẹ chàng đó có phải đảng viên nhiều tuổi đảng nữa không ?

          • Em cũng đọc bài báo về chàng trai này, nhưng toàn giới thiệu ” ngang xương ” nên em tò mò thôi! Có bài này http://vietbao.vn/The-gioi-tre/Tra-lai-ten-cho-em/40170565/275/ , nhưng thông tin về cậu ấy quá ít. Mọi công việc cậu ấy làm tự bao năm nay không ai biết gì sao?

            • Có lẽ họ sợ một ” cô Lượm ” thứ hai chăng ? Cẩn thận quá mức !

              • Bài báo đầu tiên về cậu ấy từ 2006 đấy bác ời!

      • Bác lại không đồng thuận với bác Đồ rồi. Mong gì Nhà nước dở hơi nhiều!


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: