Đăng bởi: trà hâm lại | 15.08.2011

Thầy Hải buồn vì gần như các cấp chính quyền không mấy mặn mà với việc tài trợ

 

 

 

Ngậm ngùi giải thưởng môi trường

Lần thứ hai học sinh trường THPT xa xôi nhất tỉnh Sóc Trăng đoạt giải nhất cuộc thi về môi trường do Bộ GDĐT, Bộ TNMT và Tổ chức Nước thế giới tổ chức. Tuy nhiên, ước mơ “đem chuông đi đánh xứ người” đành gác lại vì… có tài năng, nhưng tiền không đầy túi.

Được biết, nhóm học sinh này là đại diện duy nhất của Việt Nam tham gia cuộc thi môi trường nước quốc tế tại Thụy Điển.

Xôn xao xóm nghèo

Tin 3 em học sinh Trường THPT An Lạc Thôn, huyện Kế Sách (Sóc Trăng) chuẩn bị đi Thụy Điển dự thi quốc tế thật sự làm xôn xao xóm nghèo xã Xuân Hoà. Miệt vườn cây trái này lâu lắm mới có tin vui như vậy. Bà con ai cũng mừng. Một chị bán nước ở đầu con hẻm nhỏ dẫn vào nhà của các em, chỉ đường với vẻ rất tự hào: “Chú hỏi thăm mấy đứa nhỏ làm sạch môi trường hả! Gần lắm, đi hết đoạn đường này là tới liền hà. Mấy đứa nhỏ nhà nghèo mà học giỏi ghê luôn. Nghe nói tụi nó chuẩn bị đi nước ngoài thi lận đó”. Cả xã xôn xao về chuyện này.

Bà con trầm trồ khen ngợi các em có chí học hành. Ông Nguyễn Văn Tâm cho biết: “Có con học hành đàng hoàng, đi thi đấu ở quốc tế, thật không gì tự hào bằng. Ước gì mấy đứa con tôi lớn lên cũng được như vậy”. Tự hào cũng phải, vì đây là lần đầu tiên 3 em học sinh có dịp ra nước ngoài thi thố tài năng. Người nhà cho biết, các em đang ở trường vì khối lớp 12 được nhà trường cho học trước ngày khai giảng.

Trường THPT An Lạc Thôn nằm nép mình bên dòng sông Hậu, thuộc ấp An Thạnh II, xã An Lạc Thôn, huyện Kế Sách, tỉnh Sóc Trăng. Ngôi trường được thành lập hơn 30 năm này hiện dạy cả hai hệ THCS và THPT. Hiệu trưởng Lê Công Trứ cho biết, trường có tổng số 53 lớp (28 lớp THPT) với hơn 1.838 học sinh, chủ yếu là con em của các xã vùng ven, hầu hết đều nghèo, một số rất ít mới khá lên từ việc nhận tiền bồi thường của dự án đường nam sông Hậu. Năm học vừa qua, tỉ lệ đỗ tốt nghiệp THPT hơn 96%, năm học trước nữa là 88%… Đây là ngôi trường vùng sâu, chất lượng giáo dục bình thường, không có gì đặc biệt.

Năm 2007, dưới sự hướng dẫn của thầy giáo dạy môn sinh học Nguyễn Ngọc Hải, các em học sinh trường An Lạc Thôn đã thật sự được thổi luồng gió mới về tình yêu môi trường. Nhóm học sinh của thầy Hải đã hoàn thành công trình “Gòn – bông băng cho nước nhiễm dầu”, vinh dự đoạt giải nhất toàn quốc của cuộc thi bảo vệ môi trường. Lúc này các em Lý Công Hiển, Nguyễn Trí Hảy, Nguyễn Thanh Liêm vẫn còn là học sinh THCS.
Năm 2011, nhóm Lý Công Hiển, Nguyễn Trí Hảy, Nguyễn Thanh Liêm (học sinh lớp 11A2) dưới sự hướng dẫn của thầy Hải tiếp tục thực hiện đồ án “Thu giữ dầu loang bằng vỏ tràm”, vượt qua 800 bài dự thi của các trường THPT trên cả nước, giành giải nhất toàn quốc.

Theo đánh giá của Ban tổ chức, đây là công trình nghiên cứu công phu, có tính thực tiễn cao, dễ áp dụng trong đời sống. Trước khi đem công trình đi thi, thầy Nguyễn Ngọc Hải cùng nhóm học trò của mình đã “năn nỉ” nhiều doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu và cơ sở sửa chữa máy nổ của xã tham gia thử nghiệm. Kết quả đem lại khá bất ngờ, những vết dầu loang đã được thu gom đến hơn 90%; nhớt cặn được thu gom gần 100% trước sự thán phục của mọi người. Ông Võ Văn Út – một chủ doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu – trầm trồ: “Tui không ngờ tụi nhỏ lại hay đến vậy. Những tấm thảm bằng vỏ tràm đã hút hết trơn những vết dầu loang trôi trên mặt nước”.

Tin trường An Lạc Thôn đoạt giải nhất cuộc thi về môi trường sẽ không làm chấn động dư luận nếu như thầy Hải và học trò có nguy cơ ở nhà nhận giải thưởng qua đường bưu điện, vì không có tiền ra Hà Nội nhận giải.

Thầy Hải cùng các học sinh nghiên cứu đề tài “Thu giữ dầu loang bằng thảm vỏ tràm”.

Ra Hà Nội chỉ với ba trăm ngàn đồng

Nụ cười chưa kịp khép lại thì những giọt nước mắt chực tuôn khi thầy Hải nhận được thông báo từ Ban tổ chức: Không có kinh phí tài trợ cho việc ra Hà Nội nhận giải. Không nỡ để các em ở lại quê nhà, thầy Hải gõ cửa khắp nơi để xin tiền tổ chức cho các em đi nhận giải. Số tiền ban đầu thầy trò nhận được chỉ 1 triệu đồng từ Hội Cha mẹ học sinh và 500 ngàn đồng từ công đoàn trường. Còn lại là những lời hứa. Gần đến ngày đi, trong túi chỉ vài triệu đồng, thầy Hải quyết định đi. Ngồi trên tàu hoả, thầy mới nhận được điện thoại từ các doanh nghiệp đề nghị hỗ trợ, bởi trước đó công luận đã lên tiếng về việc này.

Số tiền nhận được từ các nhà tài trợ hơn 10 triệu đồng cùng toàn bộ chi phí tàu, xe do một ngân hàng lo liệu.

Tại xóm nghèo xã Xuân Hòa, Nguyễn Thanh Liêm từ giã gia đình lần đầu tiên ra Hà Nội, với số tiền 300 ngàn đồng cả nhà vét hết đưa cho em. Liêm thật thà: “Vậy mà đi về con còn dư nữa đó chú. Hôm ra Hà Nội, thầy Hải có đưa tụi con đi tham quan một số nơi. Con thích nhất là làng gốm Bát Tràng. Con có mua quà về cho mẹ nữa”. Món quà Liêm mang về cũng ít ỏi như lúc ra đi. Đó là bộ tách trà trị giá 50 ngàn đồng.

Nguyễn Trí Hảy – nhà thuộc diện hộ nghèo, có 3 anh em, 2 người anh vừa hết THPT phải nghỉ học vì cả nhà 5 miệng ăn không thể bám vào chỉ 1 công vườn. Tôi thắc mắc vì sao em tên Hảy. Em ngây thơ: “Hồi làm khai sanh, mấy chú viết làm sao em không biết. Viết đúng là Hải mới phải”. Tôi lờ mờ hiểu nghĩa của cái tên Hảy lạ lùng: Không phải là sợ sệt, mà là sự phản chiếu trình độ của cán bộ hộ tịch lúc bấy giờ. Do cuộc sống vốn còn khốn khó nên bà con xóm nghèo chỉ thể hiện lòng yêu thương, quý mến của mình bằng những lời động viên, chúc mừng, Hảy lên đường với 500 ngàn đồng do gia đình, người thân gom góp.

Lý Công Hiển – một thành viên khác của nhóm – không khá hơn hai bạn: Đi Hà Nội nhận thưởng với lộ phí không hơn 500 ngàn đồng.

Có lẽ xuất phát từ tình yêu môi trường, khát vọng bảo vệ môi trường nên cả 3 em đều mong muốn thi vào ngành môi trường hoặc quản lý đất đai cho kỳ thi đại học sắp tới, do các em chưa hiểu đầy đủ, bảo vệ môi trường đâu chỉ có ngành khoa học về môi trường.

Tàn lụi một giấc mơ

Hôm tôi đến Trường THPT An Lạc Thôn, tâm trạng thầy Nguyễn Ngọc Hải ngổn ngang, mừng lo lẫn lộn. Trước đó, thông tin chính thức từ Ban tổ chức cho biết, đã chọn đề tài của Sóc Trăng đại diện Việt Nam tham dự cuộc thi quốc tế tại Thụy Điển vào ngày 21.8 nhân Tuần lễ Nước thế giới, nhưng không có kinh phí để cấp cho nhóm thầy trò trường An Lạc Thôn đi thi. Dẫu sao, thầy Hải vẫn hy vọng sẽ có được số tiền gần nửa tỉ đồng từ các tổ chức, cá nhân tài trợ. Lúc nào thầy cũng động viên học trò của mình an tâm, tập trung vào việc hoàn chỉnh đề án. Các em cũng ý thức rằng mình sẽ được đi nên tất cả học thêm tiếng Anh để chuẩn bị cho chuyến thi thố cấp quốc tế với niềm hy vọng cháy bỏng là sẽ có giải thưởng.

Tiếp chuyện với tôi mà điện thoại của thầy Hải réo liên tục. Đó là những lời động viên, chia sẻ. Trong số đó có một doanh nghiệp ở Sóc Trăng hứa sẽ tiếp tục vận động các doanh nghiệp bạn tài trợ cho các em đi Thụy Điển. Thầy Hải buồn vì gần như các cấp chính quyền không mấy mặn mà với việc tài trợ, lo vì chưa đủ tiền để còn kịp làm visa cho các em.

Sáng 5.8, thầy Hải điện thoại cho tôi bằng một giọng trầm buồn: “Doanh nghiệp không tài trợ nữa rồi. Thầy trò tụi tui sẽ nói lời tạm biệt với cuộc thi. Tôi rất cảm ơn đến các anh báo, đài, Sở GDĐT, các doanh nghiệp, Ban tổ chức, những người thân, các em học sinh…”. Tôi như thấy được những giọt nước mắt qua câu nói ấy.

Vậy là giấc mơ “đem chuông đi đánh xứ người” của thầy trò trường An Lạc Thôn chính thức tắt lịm vì không tiền. Tôi chẳng dám trách ai trong chuyện này. Lại càng không dám so sánh với các cuộc thi khác, đại loại như thi sắc đẹp, người mẫu chẳng hạn. Mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng khập khiễng đến mức người trên mây, kẻ dưới vực như vậy thật sự khiến người ta không khỏi nao lòng…

Theo Nhật Hồ

Lao động

(nguồn)

 

 

.

Bài đọc thêm :

 

.

Thi sắc đẹp quan trọng hơn nghiên cứu khoa học (!?)

(Dân trí) – Ngân sách nhà nước hàng năm chi ít nhất 1% cho sự nghiệp bảo vệ môi trường. Hàng ngàn tỷ đổ ra hàng năm, trong đó có chương trình đưa giáo dục môi trường vào trường phổ thông không có lí do gì không thể hỗ trợ cho các em đi thi.
 >> Ngậm ngùi giải thưởng môi trường

Là SV khoa môi trường ĐHBK em đọc được bài báo mà rơi lệ. Trước là sự thán phục với khả năng tìm tòi của thầy trò trường An Lạc Thôn. Không chỉ có em mà với tất cả những ai đọc được bài báo này đều mang 1 tâm trạng bức xúc khôn tả.

 

Một công trình nghiên cứu hay và đặc sắc như vậy mà lại đành ngậm ngùi ở lại quê nhà vì không có kinh phí đi thi. Chẳng lẽ những công trình nghiên cứu như thế này cứ mãi nằm trên giấy, cứ mãi ở trong nước…
Nhóm học sinh đoạt giải nhất đề tài thu giữ dầu loang bằng thảm vỏ tràm (Ảnh Tiền phong).

 

So với 1 cuộc thi sắc đẹp,1 giải thể thao… có lẽ các cuộc thi nghiên cứu khoa học không quan trọng bằng hay sao? Tất cả cũng vì danh dự của cá nhân nói riêng và của quốc gia nói chung.

 

Chẳng lẽ công trình nghiên cứu đi ra nước ngoài thi là danh dự của cá nhân thầy Hải và nhóm học sinh hay sao mà chỉ có thầy đứng ra lo liệu mọi chuyện như thế này? Các cấp, bộ ngành, sở tại đâu rồi. Sở Tài Nguyên & Môi trường, Bộ Tài Nguyên & Môi Trường đâu rồi sao không ai lên tiếng?

 

Nhưng dù sao thì Thầy Hải và các em đã là những người chiến thắng và đã cố gắng hết những gì có thể. Đó mới là điều quan trọng nhất. Chúc 3 em sớm bước chân vào ĐH với chuyên ngành mà mình yêu thích. Thân chào!

 

Tấn Đại: huynhtandai1989@gmail.com

 

Tôi thấy việc này có nhiều vấn đề cần xem xét lại. Việc tài trợ cho các em đi thi đối với các doanh nghiệp không có gì là quá khó. Cơ bản vấn đề này đã không được sự quan tâm của lãnh đạo các cấp.

 

Là người có thâm niên công tác trong ngành môi trường, tôi thấy việc không có kinh phí cho các em đi thi là điều hết sức phi lý.

 

Ngân sách nhà nước hàng năm chi ít nhất 1% cho sự nghiệp bảo vệ môi trường. Hàng ngàn tỷ đổ ra hàng năm, trong đó có chương trình đưa giáo dục môi trường vào trường phổ thông không có lý do gì không thể hỗ trợ cho các em đi thi.

 

Ngoài khía cạnh thi thố, còn mang tính giáo dục, tuyên truyền, phát triển tài năng sáng tạo.

 

Tại sao chúng ta có thể bỏ ra hàng tỷ đồng để mua sáng kiến, công nghệ môi trường mà chúng ta không đầu tư phát triển, sáng tạo trong nước. Nếu thông tin đăng tải là đúng. Các cấp các ngành cần phải xem lại.

 

phụng:  phung_mt@yahoo.com

(nguồn)


Responses

  1. Nghe em Liêm khoe được đi ra Hà nội có 300 ngàn đồngmà “vẫn dư đó chú” và còn mua được quà (tách trà 50 ngàn)về cho mẹ ,thấy sao mà rất xúc động.
    *Ngân sách 10.000.000.000.000(mười ngàn tỷ đồng,tôi viết vậy để cho ông Bộ trưởng Luận,cho ông giám đốc sở GD “dòm” cho rõ).Ông Luận,ông BT coi điểm 0 lịch sử” không phải là trách nhiệm của ngành GD”,Là ông Bộ trưởng có đứa con trai học giỏi,là học sinh duy nhất được nhận HỌC BỔNG CỦA CHÍNH PHỦ VN sang học đại học ở Anh quốc,là ông quan chức dưới triều một thủ tướng giỏi nhất Châu Á…
    *Tôi viết lại con số 300 ngàn đồng ,sự mãn nguyện của em Liêm- để cho bà Nghị Yến chủ tịch Tân Tạo,giàu thứ 5 VN,người đang có dự án xây một đảo nhân tạo trên biển sát TP Sóc Trăng với kinh phí gần 1500.000.000.000(gần 1500 tỷ đông),chủ tịch của quỹ “Hoa trạng nguyên”(và còn là …bà Việt kiều có quá khứ mờ ám(theo báo lề phải) leo rất giỏi:từ nước ngoài về 2008 mà giữa 2011 đã là bà Nghị).
    *Tôi viết lại vài con số,vì lòng phẫn nộ bởi không biết hàng chục ông bà Nghị,hàng trăm ông bà hội đồng,hàng chục ngàn quan chức,đảng viên của tỉnh Sóc Trăng có đọc và biết thông tin này không?Và..dù, tôi biết chắc:Thông tin này chưa phải là điều trớ trêu nhất của VN bây giờ,còn nhiều chuyện đau lòng hơn nữa.

    • Bác nhắc vậy nhỡ người đẹp nghị viên cắn phải lưỡi thì …. chết !
      Vậy là qua chuy65n này chúng ta – tôi và các bác hiểu ra rằng : Môi trường sống của con cháu đã bị bán hết ! Không ai quan tâm môi trường và đưa bà GĐ hủy diệt môi sinh vào làm đại biểu QH !

      • Tôi lại vừa đọc trên Blog anh Tạo đơn của LS Trần Đình Triển về chuyện bà Yến.Tôi không mong bà Yến bị như các báo nêu,nhưng thấy ở đất nước mình lúc này -trắng đen lẫn lộn,thật giả rất khó lường…..Thật khó mà đặt niềm tin (ngờ nghệch) của mình lên một chỗ nào mãi.
        Đang cảm tình với ông Triển,bỗng dưng thấy …lại nghi ngờ đến cả cái tâm của ông này.(Cũng có thể mình sai)

        • Bác Chốt@ ạ, nhiều khi phân biệt được nhưng … “nén bạc đâm toạc tờ giấy ” phải không bác ?

  2. Rơi nước mắt anh ạ!
    Tôi không zám bình luận gì thêm, chỉ mơ hồ nghĩ một chuyện rằng: Để có được một xuất trúng tuyển đại học AN hay CA năm 2011 cần 500 triệu VNĐ là ok!

  3. Một số phận truyền kiếp của nghề dạy học ở xứ ta: NGHÈO. Nguyên nhân thì có nhiều nhưng theo TĐ có nguyên nhân từ chính nhưngg người làm ..NGHỀ DẠY HỌC. Đó là cái lối dạy cho người học khát vọng…làm QUAN. Và một khi đã làm quan rồi thì … Thứ nữa, nhà giáo mắc một căn bệnh cố hữu là CAM CHỊU. Thói xấu ấy hình như có bà con xa gần với trí lí AN BẦN LẠC ĐẠO rất hủ bại của Tống Nho.
    Có thể còn nhiều lí do nữa.
    Vì thế không nên kêu ca phàn nàn làm gì cho thêm mệt. Hãy tự cứu mình trước khi trời cứu. Hãy bớt hèn đi, bớt sĩ diện hão đi, bớt thói cầu an đi.
    Thế nào cũng có người chửi TĐ là thoá mạ nghề cao quý này. Không sao. Hãy cũng tranh luận.

    • cái thứ ” đạo ” mà bác TĐ@ chỉ ra thực chất không riêng trong lĩnh vực GD.
      Hèn và cam chịu nó đang ở trong từng mml máu mỗi chúng ta!
      Tôi cũng thuộc loại hèn ấy ! Chỉ tiếc không đủ thời gian mà sửa chữa,… !
      Chúng ta hãy ủng hộ con cháu để chúng làm nên chuyện.
      Tôi có ông bạn hiện đang còn dạy học ( bà xã tôi trước khi nghỉ mất sức cũng là Giáo viên ) và những chuyện đi học về mần chủ tịch Tỉnh của mấy ngài như bác nói cũng bình thường như việc lao động TQ sang làm việc ở xứ ta thôi mà,…

  4. Thầy Hải và các em học sinh không phải buồn.Chỉ thời gian nữa thôi thế nào cũng sẽ có một ông bà ở viện nào đó sử dụng công trình nghiên cứu này.
    (Mà có khi họ đã đăng ký bản quyền rồi cũng nên)

    • Huhuhu, Người ta nhìn nhận về môi trường như thế hèn gì đem bán tất môi trường của con cháu bác Thuận nhỉ ?
      Thật buồn sâu sắc khi thấy những khuôn mặt nhờn nhợt , ngồn ngộn, luôn cười và chỉ có việc lên trao giải thưởng trong các cuộc thi … áo tắm !
      Những khuôn mặt ấy đâu hết rồi ? Thày Hải và các em có quyền hỏi vậy !

  5. Tôi có một góp ý nhỏ. Thầy Hải có thể viết thư cho đại sứ quán Thụy Điển nhờ giúp đỡ vì Thụy Điển rất quan tâm đến vấn đề môi trường và ngài đại sứ Thụy Điển ở Hà Nội là một người có rất nhiều tâm huyết với Việt Nam.
    Qua chuyện này thì ta mới thấy rằng ngành giáo dục ở Việt Nam, từ TW đến các cấp địa phương cùng lãnh đạo tỉnh Sóc Trăng quan tâm đến các tài năng trẻ như thế nào. Nếu quả thật công trình này có giá trị lớn trong thực tế thì thầy Hải cùng các em học sinh trong nhóm nên đăng ký ngay bản quyền để tránh khả năng doanh nghiệp nào đó trong nước “nẫng” mất. Các công ty khai thác dầu mỏ và các công ty xử lý môi trường trên thế giới sẵn sàng mua lại bản quyền này với số tiền không nhỏ và như vậy thầy Hải cùng các học sinh của mình sẽ có thể đầu tư cho các công trình nghiên cứu khác.

    • Ý bác thật tuyệt vời ! Điều này đã chứng minh vì sao người chủ mưu diệt sông Đồng Nai, diệt môi sinh, môi trường sống mà vẫn được đảng giới thiệu làm đại biểu QH.Môi trường có là cái … đinh !

  6. Ngậm ngùi đất nước ta đang thụt lùi!

    • O à, cứ như rứa có lẽ O rầu rĩ mất đó. Chuyện như ri thì đã có chính phủ … lo mà .


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: