Đăng bởi: trà hâm lại | 03.08.2011

Có gì như là dấu hiệu của sự tận cùng

Nhân lúc Bọ Lập đi vắng, rinh bài này về cho bà con nhâm nhi , …..

Nghĩ về vụ Nguyễn Chí Đức

Nguyên Ngọc

 Ngày hôm qua, bên cạnh vụ tòa phúc thẩm Hà Nội y án đối với Cù Huy Hà Vũ – việc chắc chắn không chỉ trong 10 năm nữa (7 năm tù và 3 năm quản chế) mà còn rất lâu, rất lâu nữa chưa yên, không thể yên đâu; còn có một việc trông có vẻ nhỏ hơn nhiều nhưng theo một cách nào đó cũng quan trọng không kém: Việc ông giám đốc công an Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh chính thức trả lời dư luận về vụ đàn áp biểu tình yêu nước ngày 17-7-2011, nói rõ ràng rằng không hề có đàn áp, chỉ giữ trật tự giao thông thôi, chính anh Nguyễn Chí Đức, người bị hại, cũng công nhận trước cơ quan điều tra “không bị ai đánh, chỉ có sự xô xát khi đưa anh Đức lên xe buýt”. Nghe rất hiền lành và ngon ơ! Thì sáng nay, phóng viên Khánh An của đài RFA công bố toàn văn trả lời của anh Nguyễn Chí Đức. Anh Đức phẩn nộ nói: “Nội dung họ bảo tôi khẳng định không bị đánh là sai. Thực sự tôi đã nói là tôi bị đạp nhưng tôi không xác định ai là người đạp vào mặt tôi. Lúc ấy ở cạnh xe buýt, mình không biết ai đạp cả, bị đạp xong mình rất tá hỏa. Tôi đã nói thế rồi. Nhưng điều này mới quan trọng, lúc ấy làm việc với rất nhiều công an thành phố, viện kiểm sát và với cả giám đốc công ty tôi là bí thư đảng ủy thì tôi đã chỉ mặt tất cả những người công an ở đấy bảo là “Tôi làm việc này là vì Đảng…”.

Vậy lần này, thưa ông Nguyễn Đức Nhanh, ông trả lời thế nào với Nguyễn Chí Đức, với Khánh An của RFA, và với công luận đây?

Trong việc này còn có một điều rất đáng chú ý: Qua tất cả vụ việc, qua những ứng xử của Nguyễn Chí Đức từ khi tên anh được nhắc đến, ta có thể thấy rõ đó là một con người hết sức bình thường, rất an phận, không hề không muốn làm bất cứ điều gì để khác dù chỉ một chút những người chung quanh, một công dân lẫm lũi và tội nghiệp, ngay cả khi bị hại nặng nề cũng sẵn sàng cho qua, quên đi, “không muốn đi quá sự việc” như anh nhiều lần nói khi có người quan tâm đến anh và vụ của anh. Một người tuyệt đối trung thành và tin tưởng ở đảng, trong bất cứ tình huống nào, ngay cả lúc bị hại khi mình đấu tranh vì đảng, vì nước  …, vâng một người  như vậy đấy, chứ không phải một người anh hùng kiểu Cù Huy Hà Vũ mà Ngô Bảo Châu đã so sánh với những người anh hùng trong lịch sử; không, một người vô cùng nhỏ bé và vô danh, luôn muốn thu mình lại đến mức nhỏ bé nhất để sống yên thân …, con người tội nghiệp ấy bây giờ sau tuyên bố bỉnh thản của ông Nguyên Đức Nhanh, đã phải đau đớn nói rằng anh đã bị đẩy đến đường cùng.   

Dài một chút nhưng tôi nghĩ ta nên chịu khó nghe lại lời Nguyễn Chí Đức nói với RFA: “Các bạn nên nhớ báo Hà Nội Mới là cơ quan ngôn luận của đảng ủy Hà Nội chứ không phải là một tờ báo bình thuờng, báo giải trí, báo Dân Trí hay VnExpress, những báo đấy đối với tôi không quan trọng nhưng báo Hà Nội Mới, chính nghĩa nó khác hẳn. Tôi rất buồn. Tôi nói chuyện với một anh công an thành phố, tôi nói với anh là “Các anh làm thế là các anh đẩy em vào đường cùng rồi. Nó làm mất danh dự của em. Cú đạp đối với em không có ý nghĩa gì cả, nhưng các anh làm thế là coi như tất cả họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp cơ quan họ đọc bài báo đấy thì họ nghĩ em là cái gì? Trong khi đó, sự thật vẫn là sự thật”.

Tôi đang rất phẫn nộ, rất buồn. Bố mẹ tôi đã rất phẫn nộ. Lúc đầu tôi giấu sự việc ấy để không cho ai biết. Bố mẹ tôi không biết, tại vì tôi biết bố mẹ tôi xem cái (video clip) đấy là rất phẫn nộ nên tôi giấu. Nhưng có 4 người công an, trong đó có công an phường, công an thành phố, đến nhà tôi thì bố mẹ tôi lúc đầu còn trách móc tôi là tại sao lớn rồi còn đi biểu tình, tại sao ra đấy làm gì cho người ta bắt bớ cho nó khổ mà chả giải quyết được gì cả. Nhưng sau khi bố mẹ tôi xem phóng sự đấy, bố mẹ tôi rất phẫn nộ và bố tôi nói luôn: “Đây là quân phát xít!”.

Thưa ông Nguyễn Đức Nhanh, bố mẹ Nguyễn Chí Đức gọi những người lính của ông như vậy đấy, ông trả lời sao?

Khi một Cù Huy Hà Vũ hay các nhân sĩ trí thức tên tuổi lên tiếng, tất phải rất suy nghĩ. Người xưa gọi đó là “Sĩ phu quay mặt”

Nhưng khi những người ở tận đáy xã hội, nhỏ bé nhất trong xã hội, suốt đời chỉ mong được yên phận như Nguyễn Chí Đức và bố mẹ anh đã thấy bị đẩy đến đường cùng, đã thấy xã hội này là không còn sống được đối với họ nữa, thì là chuyện khác hẳn rồi đấy. Là báo động đỏ!

Vụ Nguyễn Chí Đức không hề nhỏ đâu, đặc biệt sau tuyên bố phủi tay của ông Nguyễn Đức Nhanh. Có gì như là dấu hiệu của sự tận cùng.

N.N

Tác giả gửi cho Quêchoa

(nguồn)


Responses

  1. Ui chời. Hết thuốc chữa. Đúng là báo động đỏ anh ạ.

  2. Anh Minh khai là ảnh bước xuống vô tình đúng cái lúc người ta khiêng anh Đức lên thôi mà!
    Anh Đức có khiếu nại, tố cáo gì đâu!!!

  3. “Các anh làm thế là đẩy em vào bước đường cùng rồi”,”Đây là quân phát xít!”,”Xã hội này không còn sống được với họ nữa rồi”.,”báo động đỏ!”,”có gì như là dấu hiệu của sự tận cùng”
    không còn lời nào quyết liệt,cay đắng hơn thế!
    Tui rất muốn phân bua,rất muốn thanh minh,muốn cãi…
    Nhưng tôi biết,nếu tôi làm như thế người ta không chửi tôi thì cũng bụm miệng cười,ít nhất là sau ý kiến của ông Nhanh về vụ Nguyễn chí Đức.

  4. Mấy lần đất nước đứng lên

    Đứng lâu cũng mỏi cho nên phải nằm

    Hại thay một mạch nước ngầm

    Cuốn trôi đất Quảng lẫn rừng Xà nu

    (Chân dung 100 nhà văn của Xuân Sách)

  5. Đảng đạp vào mặt Đảng ha ha! Tình đồng chí mới tởm lợm làm sao :http://vn.360plus.yahoo.com/holan646/article?mid=4714

  6. Đảng ta đạp mặt đảng ta
    Lời qua tiếng lại hóa là anh em
    Bây giờ đảng nói nhập nhèm
    Nhân dân tớ chịu đếch thèm quan tâm .

    Đ/c Nhanh nói là Chí Đức không bị đánh ( nhưng không nói là có bị đạp ) , có nghĩa là đánh và đạp khác nhau ?

    • Đánh và đạp lên người khác đều là hành động phi nhân quyền !

  7. Các đồng chí cán bộ điều tra công an Hà nội giỏi quá.
    Đề nghi Bộ công an xét thưởng cho anh em.

  8. Bác Nguyên Ngọc chả chịu đọc kỹ kết luận của CA TP Hà Nội gì cả.
    Thử hỏi nhà văn: Một bên là lực lượng Công an của dân do dân vì dân, một bên chỉ là một cái thằng trên răng dưới…hòn bi. Bác tin ai mà phát ngôn bừa bãi như thế, hả?

    • Bác NN đã nói rồi : là báo động đỏ !

    • Nghe Mô “phê bình” bác Nguyên Ngọc,Chốt thấy chột dạ,lại phải đọc lại lần nữa kết luận của CA thành phố Hà nội.
      Hề hề…May quá!Bác Ngọc viết và phân tích chính xác,rất có trách nhiệm với sự sống còn của đất nước.Chúc Mô sớm trở thành cộng tác viiên của các tờ Công an Thủ Đô,Hà nội Mới( và như thế,cho Chốt nhốt Mô vô với nhóm ông Nhanh luôn:góp phần làm tiêu vong (…..) mau hơn)


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: