Đăng bởi: trà hâm lại | 14.06.2011

Ông tây nói tiếng ta

 

 

Trưng cầu để làm gì?

LTS: DTiNews – Báo điện tử tiếng Anh của Dân trí, mới đây chào đón thêm JC Smith, một người Anh đã sống ở Hà Nội được 6 năm, vào làm việc cùng Brian Webb – blogger người Mỹ quen thuộc của Chuyện 26. Xin trân trọng giới thiệu bài viết đầu tiên của JC Smith.
(Ảnh minh họa: Ngọc Diệp)
Vậy là mọi người đã lên tiếng. Hoa sen đã được ủng hộ một cách tuyệt đối để trở thành biểu tượng quốc gia của Việt Nam. Sao? Bạn bảo bạn tưởng nó đã là thế rồi là sao? Chắc hẳn bạn tưởng thế là vì hãng hàng không quốc gia Việt Nam đã sơn hình hoa sen khắp các thân máy bay của mình? Hay là vì ngày nào bạn cũng nhìn thấy trên Facebook hàng đống ảnh thiếu nữ mặc áo dài bên hoa sen? Hay là vì hàng năm có hàng vô số tấn sản phẩm liên quan đến sen được tung ra ở Việt Nam?

Tôi nghĩ là ý tôi đã rõ. Việc trưng cầu ý kiến nhân dân là việc khá vô nghĩa nếu câu trả lời đã quá hiển nhiên, thậm chí trong một số trường hợp còn có tác dụng ngược. Tôi không thể không nghĩ tới một ví dụ hoàn hảo khi Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF), cách đây vài năm, tổ chức một cuộc thi để người dân toàn quốc đóng góp ý tưởng cho biểu tượng mới của VFF. Thiết kế được chọn kể ra cũng không phải là quá tệ hại, nhưng các ông ơi, các ông đã là một tổ chức chuyên nghiệp rồi. Tiếp thị và định vị thương hiệu là những yếu tố cốt yếu đối với việc phát triển hình ảnh của bóng đá Việt Nam. Đã tới lúc các bạn thuê một công ty chuyên nghiệp để nghiên cứu nghiêm túc vấn đề này, tham khảo ý kiến các chuyên gia về thương hiệu, rồi cùng đi tới một thiết kế chuyên nghiệp. Cách làm “a-ma-tơ” một cách vui vẻ đã không còn phù hợp nữa rồi.

Tình hình cũng tương tự khi nhắc tới khẩu hiệu của Tổng cục Du lịch Việt Nam: “Vietnam a different Orient”, vốn khi công bố đã khiến cả tòa soạn Vietnam News (báo tiếng Anh của Thông tấn xã Việt Nam) cười nghiêng ngả vì sự lạc lõng tới mức ngớ ngẩn của nó.

Vậy khẩu hiệu đó cố nói lên điều gì đối với ngành du lịch quốc tế và những khách du lịch tiềm năng cho Việt Nam? Việt Nam, đại loại là giống như phương Đông nói chung nhưng, ừm… đại loại là khác? Đối với tôi khi nghe “Vietnam a different Orient” thì… Hả? Sao cơ? Như kiểu Leyton Orient Football Club (tên một câu lạc bộ bóng đá ở Anh)? Hay “như Trung Quốc nhưng dịch xuống tí, xuống tí nữa, sang trái, đúng rồi cạnh Lào đấy”. Thêm vào nữa, việc dùng từ “Orient” có lẽ rơi vào danh sách những từ không còn được dùng với nghĩa lịch sự nữa, nó đầy hàm ý trịch thượng với những cách diễn giải mang tính đế quốc chủ nghĩa phương Tây về các nền văn hóa phương Đông. Nó là một từ đã bị đặc biệt lên án trong giới học giả bởi triết gia nổi tiếng người Palestine Edward Said, người đã nói rằng “kể từ thời Homer, mọi người Âu, trong những gì anh ta có thể nói về Orient, là một kẻ phân biệt chủng tộc, theo đế quốc chủ nghĩa, và gần như hoàn toàn mang tính vị chủng”.

Nếu khẩu hiệu đoạt giải còn chưa đủ tệ, thì giải nhì được ca ngợi bởi sự sáng tạo đáng ngạc nhiên “Đất nước của những nụ cười” (the country of smiles)… chờ chút, ý bạn là gần như giống y chang khẩu hiệu mà Thái Lan đã dùng suốt 30 năm qua? Vậy là sau một cuộc thi kéo dài 4 tháng với 413 tác phẩm đến từ 233 nhà thiết kế, chúng ta kết thúc với một nhà vô địch tệ hại và một giải nhì “trộm ý tưởng”.

Đủ rồi! Thời đại của cách làm “a-ma-tơ” một cách vui vẻ đã hết, và các doanh nghiệp cũng như các cơ quan nhà nước của Việt Nam sẽ phải dùng tới thuốc đắng để giã tật. Tiếp thị và định vị thương hiệu không phải là trò vui hay cơ hội cho các nhà thiết kế nghiệp dư thử nghiệm kỹ năng Photoshop của mình, đặc biệt là khi nó dính tới hàng triệu đô la tiền quốc gia, và khả năng bị biến thành trò đùa.

JC Smith
(U.M dịch)

*Bài viết là quan điểm cá nhân của tác giả, xin mời độc giả đọc bài viết này của JC bằng bản tiếng Anh tại đây

(nguồn)


Responses

  1. Tôi thì tôi vẫn thích cái ông Xơ-mít với hai nhẽ:
    – Quê tôi gắn liền với Xơ mít tức là món Nhút Thanh chương : Không cần trưng cầu dân ý thì nó vẫn là đặc sản như thường.
    -Ông không hiểu bản chất của nạn dịch Trưng cầu ở Việt nam ta. cái này tôi đặc biệt thích vì như thế ta đi đâu, hế nói Trưng cầu dân ý ,thế giới biết ngay là Quốc sách của Việt nam mình. Sướng!😆

    • hahahaha, lão đồ gàn có một phát hiện rất hay, đúng, đúng, đúng, chỉ nói đến ” trưng cầu dân ý ” là …. quốc sách Việt nam ! Còn lại ba cái vụ tăng trưởng kinh tế,…v.v…. là của tư bản giảy chết ,…. hahahahaha …

  2. Rứa mà mọi hôm bác Trà có câu khẩu hiệu bất hủ: “Sự thật dù xấu vẫn tốt” lại bỏ mất. Tiếc quá!

  3. Báo cáo các Bác.
    Tôi chỉ quan tâm tới Quốc khố và Quốc nạn và thôi.
    Chỉ cần mấy thứ “Quốc” đó mạnh hay yếu là cả thế giới biết đến Việt nam,cần gì ba cái thứ lăng nhăng như cuốc hoa,cuốc phục …
    Hình như vẫn còn cái tư tưởng “Thấy người ta ăn thì bốc..phân..bỏ bị”
    Không tin rồi các Bác xem,mai kia đến cả các hội nghị cấp Quốc gia cũng chẳng thấy hội nghị nào trang trí và cắm “Quốc hoa” ở trên bục đâu.

    • Bác Thuận kính,
      Nhẽ sợ hoa nhài nên phải bầu hoa hồng ?

  4. Đủ rồi! Thời đại của cách làm “a-ma-tơ” một cách vui vẻ đã hết, và các doanh nghiệp cũng như các cơ quan nhà nước của Việt Nam sẽ phải dùng tới thuốc đắng để giã tật. Tiếp thị và định vị thương hiệu không phải là trò vui hay cơ hội cho các nhà thiết kế nghiệp dư thử nghiệm kỹ năng Photoshop của mình, đặc biệt là khi nó dính tới hàng triệu đô la tiền quốc gia, và khả năng bị biến thành trò đùa

    ————
    hay qua!

    • Giống như bàn dân thiên hạ khen ông Vua mặc áo quần đẹp. có thằng bé là nhìn thấy ” đức vua ở truồng ” thôi phải không O ? Cái ông Sờ – mít ni đã nhìn thấy việc này là …. dở hơi !

  5. Anh bạn Sờ mít này hình như đã nhầm lẫn giữa chuyện cái lô gô của một công ty hay một tổ chức và chuyện hình ảnh đại diện cho quốc gia, và lại còn nhầm lẫn giữa kết quả trưng cầu mà mọi người tham gia và kết quả trưng cầu theo chỉ đạo. Nói “Hoa sen đã được ủng hộ một cách tuyệt đối để trở thành biểu tượng quốc gia của Việt Nam” liệu có liều lắm không?

    • Liều, nhưng đã quán triệt rồi, cứ thế nhé!
      (Và Cua vẫn có thể sống khỏe trong hồ sen mà)

      • Hữu xạ tự nhiên hương mà lại … quán triệt ư ? Chỉ béo cua đồng , sống trong hồ sen tuy bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn …

    • Hihihi, cua đồng@ yên tâm đi , việc này nói ra dài và buồn cười, cứ ngửa mặt lên giời mà cười như Tào tháo chê Khổng Minh không biết mai phục ” hoa dung đạo ” ấy !

  6. Trưng cầu để là gì á? Giống như bầu cử thôi. Để chứng minh rằng đất nước này có ‘dân chủ’. Không hiển nhiên, không áp đặt nhá.

    • Bác vuidua@ :
      Việc nghĩ ra cái gọi là ” quốc hoa ” nó buồn cười và …. buồn cười ! Người Hà lan họ trồng Tu-lip bán cho cả thế giới, hễ nói đến Tu-lip là … hà lan. ….v.v…..
      Ngay xứ ta , nói bánh cuốn là nghĩ ngay … Thanh Trì – chả bầu bán ( mẹ ) gì !

      …Túm lại, đây phải là ” quốc hồn, quốc túy ” – bất chiến tự nhiên thành !
      mai mốt đi đâu , nói hoa sen nhẽ phải mất hàng giờ giải thích cho bạn bè 5 châu là hoa đó tụi tao chọn làm quốc hoa rồi, ????
      Hihihi….

      • Mai mốt đi đâu giải thích cho bạn bè năm châu tại sao lại chọn hoa sen làm quốc hoa chắc phải đọc câu ca dao này

        Trong đầm gì đẹp bằng sen
        Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
        Nhị vàng bông trắng lá xanh
        Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn

        Xong rồi nhìn trước nhìn sau, thì thầm vào tai bạn : Đọc thế nhưng phải hiểu Bùn là Tàu ạ!

  7. Trưng cầu để …lỡ có cách mạng thì còn kịp có tên để gọi chứ , chẳng nhẽ lại gọi là cách mạng hoa không tên ? Trong cái dở cũng tìm thấy cái hay .


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: