Đăng bởi: trà hâm lại | 05.06.2011

(Thứ Năm, 29/04/2010-1:24 PM)

 

Sáng nay thấy anh chị em thể hiện tinh thần yêu nước, xin giới thiệu một người con Việt với lòng yêu nước thiết tha …

 

 

 

.

Chuyện mới đây :

Về việc một số người tụ tập gần ĐSQ Trung Quốc

05/06/2011 | 20:20:00
Ngày 5/6, một số phương tiện truyền thông ở ngoài nước loan tin về việc đã xảy ra “các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc” trước cửa Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Đó là thông tin sai sự thật.

Trên thực tế, sáng 5/6, có một số ít người đã tự phát tụ tập, đi ngang qua Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở Thành phố Hồ Chí Minh để thể hiện tinh thần yêu nước, ý thức bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc, bày tỏ thái độ phản đối việc các tàu hải giám của Trung Quốc cản trở hoạt động, cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02 khi tàu này đang hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.

Những người này cho rằng, hành động của các tàu hải giám Trung Quốc đã vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, vi phạm Công ước Luật biển năm 1982 của Liên hợp quốc, vi phạm Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) ký giữa Trung Quốc và các nước ASEAN.

Những người này tụ tập một cách trật tự, bày tỏ thái độ một cách ôn hòa, và sau khi được các đoàn thể, các cơ quan chức năng của Việt Nam giải thích, họ đã tự giải tán, ra về./.

(TTXVN/Vietnam+)

 

.

Chuyện cũ hơn :

(Thứ Năm, 29/04/2010-1:24 PM)

Một Đại tá 20 năm không có lương hưu

Vào lính Vệ quốc đoàn trước Cách mạng Tháng Tám, từng đánh trận ở Điện Biên Phủ, từng làm nhiệm vụ đặc biệt gìn giữ thi hài Bác Hồ, từng là cán bộ nghiên cứu Lịch sử Quân sự, lặn lội đảo Trường Sa, là Đảng viên 50 năm tuổi Đảng, được phong quân hàm Đại tá tháng 12-1987, đó là Đại tá Lê Quang Kha.

Ông đã bị “quên lãng” suốt 20 năm trời (1989 – 2009), chỉ vừa mới được phục hồi chế độ chính sách và danh dự của một sĩ quan cao cấp nhưng câu chuyện ông kể vẫn sáng ngời phẩm chất của “Anh bộ đội Cụ Hồ” đã đi qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ…

Đại tá Vũ Quang Kha thạo ba ngoại ngữ…

Ông kể: “Tôi sinh năm 1930 tại xã Phượng Dực, huyện Phú Xuyên, tỉnh Hà Đông (nay Hà Nội), là con ông Dương Quý Thiêm và bà Bùi Thị Thân. Cha mẹ đặt cho tôi cái tên là Dương Khả. Nhưng khi tôi nhập ngũ (13-6-1945), tham gia Đội vệ quốc quân thuộc Chi đội Ba Xã, huyện Bình Gia, tỉnh Lạng Sơn, đội do đồng chí Hoàng Long Xuyên, Chi đội trưởng đứng đầu, ông bảo tôi đổi ngay tên là Vũ Quang Kha. Bởi vì “khả” tiếng dân tộc Tày nghĩa là “giết”. Nếu không đổi, mỗi lần có ai gọi “Khả ơi”, lại bị bà con dân tộc hiểu nhầm thành “giết đi!”. Từ đó, tôi đã quyết định đổi cả họ tên Dương Khả, thành Vũ Quang Kha, với hi vọng cái tên đó sẽ mang lại cho mình sự mạnh mẽ và quang minh chính đại”.

Người lính già, đã bước qua tuổi 80, bắt đầu câu chuyện của mình như thế. Ông tiếp chúng tôi trong một ngôi nhà nhỏ ở đầu đường Vạn Kiếp, ngoài đê Sông Hồng. Căn phòng chỉ rộng khoảng 40 m2 bề bộn đồ đạc cũ kĩ và sơ sài, ngổn ngang chăn màn, quần áo. Chiếc bàn viết chật chội. Chiếc ghế duy nhất đã vỡ mặt, thủng chỗ ngồi, người ta bỏ đi từ lâu, ông nhặt về lót thêm cái chăn chiên dùng tạm. Đồ đạc trong phòng không có gì gọi là giá trị. Có lẽ chỉ bộ quân phục màu cỏ úa gắn sẵn quân hàm Đại tá và rất nhiều Huân, Huy chương… xem ra có giá nhất. Rồi các bằng khen, những cuốn sách cũ bằng tiếng Nga giấy đã ố vàng xếp hàng chồng lộn xộn.

“Ơn cha mẹ sinh thành và dưỡng dục cho tôi sức khỏe và trí nhớ không đến nỗi nào, ơn Đảng và Quân đội cho đi học tập đào tạo. Tôi có 2 năm học trường lục quân bên Trung Quốc và 5 năm học Luật Quốc tế và tiếng Pháp ở bên Liên Xô cũ, nên giờ tôi sử dụng thành thạo cả 3 ngoại ngữ: Tiếng Pháp, tiếng Trung Quốc và tiếng Nga” – Ông Kha không giấu nổi tự hào. Rồi để chứng minh điều mình vừa nói, vị Đại tá nói một tràng tiếng Trung. Ông dịch chúng sang tiếng Pháp, rồi say sưa hát một bài ca bằng tiếng Nga…

Ông Vũ Quang Kha (thứ 3 từ phải qua) cùng các chuyên gia Liên Xô
và tổ y tế đặc biệt năm 1969 trong việc gìn giữ thi hài Bác Hồ.  Ảnh: Tư Liệu


“Hồi làm việc với các chuyên gia Liên Xô trong việc bảo vệ thi hài Bác Hồ, các chuyên gia đều thừa nhận tôi phát âm chuẩn như người Nga” – Ông Kha cho biết.

Đó là những năm từ 1969 đến 1973, quãng thời gian vinh dự và đáng nhớ nhất trong cuộc đời công tác của Đại tá Vũ Quang Kha. Giữa năm 1969, khi đang công tác tại Cục Bảo vệ – An ninh Quân đội, ông Kha là cán bộ duy nhất được Quân uỷ Trung ương chọn và chỉ định tham gia một nhiệm vụ đặc biệt: Giữ gìn thi hài Bác Hồ. Là cấp dưới mẫn cán của tướng Lê Kính Chi, Cục trưởng cục Bảo vệ – An ninh quân đội, sau ông Chi làm Tư lệnh Bảo vệ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Nghĩa là trước khi Bác mất 3 tháng, ông Kha đã được giao nhiệm vụ bí mật làm công tác chuẩn bị tìm hiểu các tài liệu về cơ thể học, giải phẫu, ướp xác… Sau Lễ tang Chủ tịch Hồ Chí Minh, ông Kha đã có khoảng thời gian 4 năm liền trực tiếp làm việc cùng Tổ Y tế đặc biệt và phiên dịch cho các chuyên gia Liên Xô trong nhiệm vụ giữ gìn thi hài của Bác tại Viện Quân y 108 và tại khu K9 – Đá Chông, Ba Vì (Sơn Tây).

Ngày đó, Vũ Quang Kha được giao trọng trách là Trưởng Ban Ngoại vụ. Ban công tác này có khoảng 30 cán bộ, nhân viên được tuyển chọn kĩ càng, chuyên phục vụ cho các chuyên gia Liên Xô sang Việt Nam giữ gìn lâu dài thi hài Chủ tịch Hồ Chí Minh. Vì yêu cầu nhiệm vụ, chính ông Kha đã nhiều lần trực tiếp dùng tay không nâng thi hài của Bác trong dung dịch formon. Ông Kha đã 9 lần bị ngộ độc formon, có một lần bị nặng phải cấp cứu. Thậm chí tháng 10-1973, Vũ Quang Kha đã chết lâm sàng 24 tiếng đồng hồ. Đơn vị và gia đình đã bàn chuyện lo “hậu sự” thì ông sống lại. Hậu quả của việc ngộ độc hóa chất đó, còn ảnh hưởng đến tận bây giờ, khiến ông Kha vẫn nhiều lần phải vào viện định kì để xử lí tiêu độc.

Năm 1974, do sức khoẻ yếu, Vũ Quang Kha được điều trở lại công tác ở Cục Bảo vệ – An ninh Quân đội. Năm 1979, khi chiến tranh biên giới xảy ra, ông Kha được lên Quân khu II, làm Trưởng Phòng Ngoại vụ. Cuối năm 1981, cấp trên điều ông về Hà Nội, làm Cán bộ nghiên cứu của Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam cho đến ngày… “nghỉ hưu” không có lương.

Vị đại tá 20 năm bị “lãng quên”, không có lương thật

Dù nhập ngũ từ trước Cách mạng tháng Tám năm 1945, đã kinh qua 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, từng chiến đấu ở Điện Biên Phủ rồi đường 9 – Nam Lào, lại có vinh dự đặc biệt 4 năm làm nhiệm vụ tham gia giữ gìn thi hài Chủ tịch Hồ Chí Minh, năm 1987, ông Vũ Quang Kha mới được phong hàm Đại tá (Quyết định số 992/QPT của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng – Đại tướng Lê Đức Anh kí ngày 29-12-1987).

Vốn là người năng động, ham học hỏi, tìm tòi và mong muốn được cống hiến, trong mấy năm công tác ở Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam, ông Kha đã dồn tâm sức dịch bộ sách quý “Lịch sử chiến tranh và nghệ thuật quân sự” dày cả nghìn trang in, được xuất bản năm 1986; nhuận bút được cơ quan trả chỉ đủ mua… 4 kg thịt lợn. Đại tá Vũ Quang Kha còn cùng một số nhà khoa học say sưa nghiên cứu và giới thiệu loại vật liệu xây dựng, đó là chất phụ gia OK1 của nhà khoa học Lê Công Hầu, có tác dụng chống thấm đặc biệt có thể ứng dụng cho Công trình Quốc phòng xây dựng biển đảo. Ông Kha khẳng định: OK1 có khả năng sử dụng nước biển, cát biển và đá biển để xây dựng công trình, không phải vận chuyển các vật liệu từ đất liền ra đảo, tiết kiệm được nhiều kinh phí, phương tiện, nhân lực. Đại tá Vũ Quang Kha đề nghị Bộ Quốc phòng cử mình ra… Đảo Trường Sa để khảo sát, chứng minh thực tế.

Đó là những năm 1988 – 1990. Lẽ ra, khi một cán bộ Quân đội xung phong đi làm nhiệm vụ tại đảo Trường Sa, thì phải được đơn vị ưu tiên, động viên, khen thưởng. Nhưng với Đại tá Vũ Quang Kha thì ngược lại. Ông bị trả một giá quá đắt. Nhân cơ hội ông vắng mặt ở Hà Nội, một vị tướng, thủ trưởng trực tiếp, vì không ưa cái tính cương trực, thẳng thắn của ông đã buộc ông phải nghỉ hưu vào những ngày ông còn đang lặn lội nơi đảo xa. Khi về tới Hà Nội, ông không nhận được quyết định bằng văn bản (chỉ thông báo mồm), rồi từ đó cũng không cho ông hưởng chính sách của một sĩ quan cao cấp.

Ông Kha chấp hành, về nhà ngay tắp lự, cùng vợ tần tảo kiếm sống

Vậy là trong suốt 20 năm (1989 – 2009) Đại tá Vũ Quang Kha như bị người ta bỏ rơi và “quên lãng”. Hằng tháng ông không có lương, cũng không biết sinh hoạt Đảng tại đâu. Trong Đơn khiếu nại, ngày 10-9-2009, gửi Lãnh đạo Bộ Quốc phòng, người lính già viết: “20 năm qua, tôi đã viết hàng trăm lá đơn xin về hưu và xin được nhận lương gửi các thủ trưởng Bộ Quốc phòng và Bộ Tổng Tham mưu, nhưng vẫn chưa có văn bản trả lời và giải quyết”.

Trong 20 năm ấy, vì không có lương, nên vị Đại tá đã phải sống nhờ vợ là bà Trần Thị Nhân, một cán bộ hưu lương thấp, phải cặm cụi sớm tối bán trứng vịt lộn và đi nhặt ve chai bán để nuôi gia đình. Người đàn bà đảm đang ấy không chỉ nuôi chồng “Đại tá không lương” mà còn nuôi cả 3 đứa con ăn học rồi cả ba tốt nghiệp đại học. Thu nhập quá ít, hai ông bà đành đi vay nợ nhiều nơi để cầm cự cuộc sống, để tồn tại và hi vọng.

Đại tá Vũ Quang Kha cùng vợ và con, cháu…

Chưa bao giờ mất niềm tin vào Đảng và Quân đội, hằng ngày Đại tá Vũ Quang Kha vẫn lạc quan làm thơ, vẫn hát, vẫn nghiên cứu những “Điều răn” và chữ “Nhẫn” của nhà Phật. Ông còn đều đặn ghi nhật kí và những câu châm ngôn nổi tiếng gần xa kín cả 5 cuốn sổ, luôn động viên vợ con sống cho tốt, xây dựng gia đình có văn hóa…

Rồi vào một ngày đầu năm 2010, Nhà văn Diệu Ân, (cùng Tổng Biên tập Báo Người cao tuổi Kim Quốc Hoa) đã giúp Đại tá Vũ Quang Kha, bằng cách đưa ông đến nhà riêng Thượng tướng Anh hùng LLVTND Phan Trung Kiên, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng trình bày cụ thể nguồn cơn. Ngay lập tức các cơ quan chức năng đã vào cuộc… Thì ra, chuyện một vị Đại tá bị “lãng quên” 20 năm là có thật 100%! Người ta đã có văn bản kết luận về việc phải giải quyết chính sách nghỉ hưu đối với Đại tá Vũ Quang Kha. Ngày 22-1-2010, thông qua Bảo hiểm xã hội quận Tân Bình, TP Hồ Chí Minh, (nơi Đại tá Vũ Quang Kha đăng kí địa chỉ nghỉ hưu) ông nhận được số tiền truy lĩnh lương trong 20 năm là 385 triệu đồng và chênh lệch lương 4 năm đầu (1989-1992) là 40 triệu đồng. Số tiền đó, vị Đại tá mang về trả nợ những ân nhân đã cho mình vay mượn sống qua ngày trong 20 năm qua, trả hết tiền mà vẫn thiếu, phải còn nợ của 5 người 80 triệu đồng nữa.

“Nhưng với tôi thế cũng là vui và hạnh phúc lắm rồi” – Đại tá Vũ Quang Kha tâm sự (Nếu quý bạn đọc muốn chia sẻ, xin điện thoại cho ông Kha, qua số máy: 04.39840250). Ông ứa nước mắt nói: “Nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại chiến trường không trở về. Không phải “Anh bộ đội Cụ Hồ” nào cũng may mắn đi qua 2 cuộc kháng chiến, được chứng kiến ngày toàn thắng 30-4. Tôi sẽ mặc lễ phục, đeo hàm Đại tá và cài Huân, Huy chương trong ngày kỉ niệm 35 năm giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước!”

Hà Nội, 25-4-2010

Kim Quốc Hoa- Đặng Vương Hưng

(nguồn)


Responses

  1. “ông nhận được số tiền truy lĩnh lương trong 20 năm là 385 triệu đồng và chênh lệch lương 4 năm đầu (1989-1992) là 40 triệu đồng. Số tiền đó, vị Đại tá mang về trả nợ những ân nhân đã cho mình vay mượn sống qua ngày trong 20 năm qua, trả hết tiền mà vẫn thiếu, phải còn nợ của 5 người 80 triệu đồng nữa”.
    Thật là vô lý với quân hàm đại tá 20 năm không nhận lương thì số tiền đó quả là bé nhỏ chưa tính giá trị trượt giá của đồng tiền. Chẳng lẽ lúc này NN còn không tính toán đầy đủ cho những gì mà người nhận lương hưu được hưởng trong thời gian 20 năm sao. Thật là vô lý.

    • O à, nếu tính được thì đã không …. ” quên ” suốt mấy chục năm !

      • Đến nhà nước còn bất công anh nhỉ.

        • Cũng không biết nói sao. lũ trẻ biết chuyện ni thì mần răng hô hào chúng nó cầm súng khi Tổ quốc bị xâm lăng ?????

  2. Năm 1989 em hết hạn NVQS 3 năm trở về địa phương. Giấy tờ ra quân mang về một mớ luôn, dù em chỉ là một thằng lính binh nhất quèn: nào QĐ ra quân, giấy cắt chuyển hộ khẩu, chuyển chế độ tem phiếu, đăng ký Quân nhân dự bị v.v…
    Thế mà bác Đại tá 59 tuổi này chỉ nghe một thông báo miệng cho nghỉ là nghỉ luôn thì quả là có vấn đề, nếu căn cứ vào tin được đưa.
    Còn cái tin mới được đưa thì đúng là đỉnh cao của trơ trẽn, dối trá đến tận cùng. Vô số ảnh chụp và video được quay đưa lên mạng mà vẫn nói lấy được như thế thì không biết sau này họ nói cho ai nghe nữa?
    (Sáng 5/6, khoảng 9:30 em có việc đi qua khu vực gần đường MK và nhà thờ Đức Bà, thấy rất nhiều CS phong tỏa các ngã tư trên đường MK và các đường xung quanh LSQ TQ từ giao lộ Huyền Trân Công chúa tới giao lộ Hai Bà Trưng, chỉ cho đi thẳng theo đường Pasteur. Đi ngang cây xăng ở giao lộ Pasteur – MK, nơi có rất nhiều CS đứng phong tỏa đường MK, vẫn thấy có một đám đông trước LSQ. Khoảng gần 10 giờ thì thấy đoàn biểu tình chừng hơn 1000 người đi từ đường MK rẽ vào đường NKKN rồi đi ngang đường Lê Duẩn về phía nhà thờ Đức Bà)

    • Phải xem lại từ điển Bách khoa toàn thư coi ” biểu tình ” người ta định nghĩa thế nào ?
      Mịa !

  3. ở đây thấy nhiều bà con QC quá! vui thật.
    Anh Trà và bà con lên facebook đi, mình bình luận, nói chuyện cho tập trung như ngày xưa.
    Trường hợp cụ cụ Kha thì quả thật là lạ lùng! theo tôi chỉ đơn giản là các cơ quan chức năng quá vô cảm và thiếu trách nhiệm một cách không thể tha thứ được. Không lẽ đuổi cổ hết?

    • Chém chứ đuổi chúng đi đâu bây giờ bác ?
      bác cho xin đường trèo lên facebook nha.

  4. Khoe với bác Trà
    Hôm qua em cũng là một trong số một ít người đi ngang qua TLSQTQ(cả nhà lun, he he), em còn làm được cả một cái video clip trên mạng. Sau 24 h có gần 34.000 lượt coi (khoe 1 tý, hi hi)

  5. thôi thì như bác và bác ĐT nói , đành “ bậm môi “, ngậm miệng giả dại qua ải mà thôi. Ngặt phải ải truân chuyên dân tộc mình còn nhiều lắm…

    • Hèn chi có một số chọn cách ” ngậm miệng ăn …tiền “

  6. “khóc cười theo vận nước nổi trôi…” (Phạm Duy)

  7. Vậy nên Ct mới hỏi anh Mô “Tổ quốc Vn của ai?”. Hic.

    • Là của người Việt !

      • Vậy khi xưa, người dân Việt biểu tình bị bắt, tù đày, những người chỉ đạo đâu phải người Việt?

        • Thì Tổ quốc VN của người Việt, đâu phải của lũ đó !

  8. thưa bác ĐT,
    bác củng như tất cả chúng ta đây, mình đả quá rỏ tính chất của các cơ quan công luận truyền thông lề phải rồi. Thật ra gọi họ là một bộ phận của THX, Xinhua, v.v.. thì, như người pháp nói: ce n’est pas loin de la coupe aux lèvres
    vậy thôi…(nếu khg nói là sao bản chánh của truyền thông THX)

    • Thưa bác người ngoài phố,
      Uống trà phải đưa cốc gần môi
      mà “môi hở thì răng lạnh”

      ĐT

      • chí lý, thưa bác.
        Tây Nguyên, biển Đông, Bản Giốc cùng các cột móc biên giới đả rụng hết vì răng lạnh quá rồi

    • ng ngoai pho@ : Bác ạ, Nói ra thì bị quở trách, không nói ra thì … lộ mà chuột !

  9. Thưa bác Trà,
    Trước mắt là chưa thấy nhiều người bị bắt vì tụ tập trên 5 người mà không xin phép. Còn vấn đề đi ngang qua ĐSQ hay tòa LS thì đọc bài của ĐTQ bên quê choa thì sẽ biết rõ hơn về “thông tin sai sự thật”
    Tôi chỉ biết nguyện cầu cho những người đi ngang qua trụ sờ của nước “lọa”

    Ngày này năm xưa Tây nó cho phép một người An nam qua Tây viết báo bằng tiếng Tây chống Tây . Ngày này năm nay ta không cho phép dân ta mờ miệng dù là không chống ta mà chống Tàu .

    Thật là một nước văn minh:
    Chân dép lốp mà đi vào vũ trụ
    Khi trờ về ta lại là ta

    ĐT

    • Thưa bác Trà,
      Đọc đi đọc lại bản tin bác đưa tôi lại thấy dường như không phải là dân mình vì những cụm từ “những người này” hay đại từ “họ” nếu là dân mình thì phài dùng chữ người dân chứ. Bác xem lại xem có phải là bản tin Tân Hoa Xã không ? . Chắc là người nước ngoài thưa bác . Hèn gì chỉ “có một số ít người ”

      Những người này tụ tập một cách trật tự, bày tỏ thái độ một cách ôn hòa, và sau khi được các đoàn thể, các cơ quan chức năng của Việt Nam giải thích, họ đã tự giải tán, ra về

      ĐT

      • bác DT ạ, đây là một bản tin mà người đọc sẽ hiểu là người đưa tin và người tuẩn hành là hai chiến tuyến.

  10. Hôm trước tôi có đọc bài này bên nhà TĐT nhưng nói thật với các bác là tôi không tin vào những điều mà bài báo viết.Thông thường cánh nhà báo chỉ đưa lên những phần nổi còn phần chìm thì cố tình coi như không biết.
    Cứ giả sử câu chuyện xảy ra đúng như những gì mà bài báo đã viết thì thử hỏi lúc đó ông Đại tá kia về nghỉ theo chế độ nào ?
    Nếu vì tự ái mà ông ấy bỏ về thì chứng tỏ ông ấy là một người kiêu căng và công thần.Không những thế ông ấy còn mắc tội đào ngũ nữa.Còn nếu ông ấy về theo chế độ thôi việc,hưởng trợ cấp một lần thì ông tướng (thủ trưởng trực tiếp) kia không đủ thẩm quyền để ra quyết định.
    Một cơ quan cấp bộ,chủ yếu là các sĩ quan cao cấp chẳng lẽ lại không hơn cái chợ để ai muốn làm gì thì làm hay sao.Không thể có chuyện đơn giản như thế được,hẳn là trong câu chuyện này còn có rất nhiều vấn đề mà bài báo không đề cập tới.
    Ys kiến trái chiều,mong được bác Trà và các bác bỏ quá cho.

    • Bác Thuận quả đúng là con nhà lính, sâu sắc và chính xác. Chúng ta hi vọng những uẩn khúc sẽ sớm giải tỏa chứ sinh mạng ( chính trị ) một người lính như này thì … điều chắc chắn là sẽ mất nước thôi.

  11. Điều đáng kính trọng là dù bị quên lãng, nhưng trong suốt 20 năm ông vẫn giữ được phẩm chất của một con người chân chính!

    • Một bên đầy sự kính trọng và ngưỡng mộ, bên kia thì …. không cò từ nào diễn tả nổi.

      • Thưa bác, bên kia là con cháu của Trần ích Tắc, Lê Chiêu Thống, …

        • E rằng còn tệ hơn …. vợ thằng Đậu đó Ohay Van@ à !

  12. trời đất!

    • Tin nổi không ?


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: