Đăng bởi: trà hâm lại | 09.02.2011

Dương Trung Quốc: Thế hệ chúng ta mất gốc hoàn toàn

Thư gửi tân Trưởng Ban Tổ chức Trung ương

Cập nhật lúc 08/02/2011 01:00:00 PM (GMT+7)

– Trước hết, xin chúc mừng ông đã được Đảng tin cậy giao trọng trách nắm giữ và chăm lo cho công tác cán bộ – khâu trọng yếu quyết định sức mạnh và năng lực lãnh đạo của Đảng.

>> Ông Tô Huy Rứa làm Trưởng Ban Tổ chức Trung ương

Xưa nay, bên cạnh “tứ trụ”, có lẽ Trưởng Ban Tổ chức Trung ương là một trong những vị trí được đảng viên và người dân quan tâm nhất. Dân quan tâm, bởi đó là người đứng đầu một trong ba trụ cột để Đảng thực hiện quyền lãnh đạo của mình: định ra đường lối, tổ chức cán bộ và kiểm tra giám sát. Người ta càng quan tâm hơn bởi thời gian qua ai cũng thấy rõ yếu kém về tổ chức, cán bộ đang là nỗi lo thường trực, thậm chí đe dọa đến sự tồn vong của Đảng.

Ông Tô Huy Rứa, tân Trưởng Ban Tổ chức Trung ương

Như chính những người tiền nhiệm của ông, nguyên Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Lê Phước Thọ và Nguyễn Văn An thừa nhận: công tác cán bộ hiện nay chưa thể trở thành động lực, mà ngược lại, là rào cản cho sự phát triển. Việc đổi mới công tác cán bộ vẫn chưa theo kịp với đổi mới kinh tế và phát triển của xã hội. Đến mức nhiều nhà lãnh đạo lão thành, mới đây khi góp ý cho Đảng đã tha thiết đề nghị chọn vấn đề tổ chức và cán bộ làm khâu đột phá cho Đại hội XI mà đòi hỏi trước hết là một sự thay đổi lớn về nhận thức và tư duy chọn người.

Làm thế nào để tinh hoa của dân tộc trở thành những nhà lãnh đạo các cấp của Đảng?

Làm thế nào để xóa bỏ nạn chạy chức, chạy quyền đang bị nhân dân ca thán, một nỗi “nhức lòng” mà nhiều nhà lãnh đạo của Đảng đã thừa nhận, nhưng vẫn chưa thể tìm ra phương thuốc đặc trị?

Làm thế nào để những người có năng lực, có chính kiến, dám nói, dám chịu trách nhiệm, thậm chí có thể cá tính “nói lời khó nghe” nhưng chính trực và nặng lòng với dân tộc có chỗ đứng trong hệ thống cơ quan công quyền và có điều kiện phát huy cao nhất khả năng của mình?

Làm thế nào để xóa bỏ cách làm cán bộ thiếu công khai, minh bạch, thiếu tiêu chuẩn hóa rõ ràng – những yếu kém đã được chính những nhà lãnh đạo từng làm công tác cán bộ chỉ ra?

Những điều ấy không chỉ là kỳ vọng của nhân dân, mà còn là đòi hỏi đã đến mức bức xúc, chín muồi của cuộc sống đang đặt ra đối với Đảng.

Bởi vậy, trọng trách đang được đặt lên vai ông hôm nay, dẫu quyền hạn thật lớn, song áp lực cũng nặng nề không kém.

Nhưng cũng chính kỳ vọng lớn lao và đòi hỏi bức xúc từ cuộc sống, từ nhân dân lại là nguồn sức mạnh hậu thuẫn lớn lao cho những ai dám tìm tòi và mạnh dạn đổi mới.

Nhớ lại ngày đầu nhận nhiệm vụ Trưởng Ban Tư tưởng văn hóa TƯ, sau đó là Ban Tuyên giáo, ông đã khiêm nhường nói với các tổng biên tập: “Tôi chỉ là người giúp đỡ cho các đồng chí”.

Khiêm cung là một phẩm chất đáng quý ở người lãnh đạo. Song, điều mà người dân đang chờ đợi nhiều nhất ở ông, là dấu ấn đổi mới ở một lĩnh vực có tính hệ trọng sống còn.

Năm năm nữa – một nhiệm kỳ lãnh đạo sẽ vèo trôi. Khi ấy, người dân sẽ nhìn nhận, đánh giá những gì các nhà lãnh đạo đã làm được cho đất nước. Hi vọng rằng, lúc ấy, ông sẽ có thể tự hào và thanh thản mà nói rằng: tôi đã làm hết sức mình, đã dựa vào đảng viên, dựa vào nhân dân, và tôi đã hoàn thành tốt những yêu cầu nhân dân đặt ra.

Lại thêm một người học toán lên làm lãnh đạo ở vị trí này (các ông Trần Đình Hoan, Hồ Đức Việt cũng là những người xuất thân từ Toán), với tư duy logic của một người học toán, người dân gửi gắm niềm tin vào phương pháp làm việc logic, vào phương pháp tư duy lấy thực tế cuộc sống, giải quyết các bài toán đặt ra từ thực tế, ông sẽ là nhà lãnh đạo được nhân dân yêu mến, trân trọng khi kết thúc nhiệm vụ của mình.

Quốc Thái

nguồn : http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/8422/thu-gui-tan-truong-ban-to-chuc-trung-uong.html

.

Dương Trung Quốc: Thế hệ chúng ta mất gốc hoàn toàn

Cập nhật lúc 08/02/2011 06:00:00 AM (GMT+7)

– Tổng thư ký Hội sử học Việt Nam, ông Dương Trung Quốc lý giải vì sao “thế hệ vàng” của GS Vũ Đình Hòe và những trí thức lớn đương thời là một hiện tượng lịch sử khó quên, thừa hưởng những tố chất mà những thế hệ trước và sau nó không thể có. Trao đổi với phóng viên VietNamNet sau khi cụ Vũ Đình Hòe từ trần, ông Dương Trung Quốc cho biết, ông đặt tên “thế hệ vàng” bởi họ đã tiếp thu những tinh túy của nền Quốc học và văn hóa, văn minh phương Tây một cách xuất sắc.

Tiếp thu tinh túy văn minh phương Tây và nền Quốc học

Thưa ông Dương Trung Quốc, ông có thể lý giải vì sao những trí thức thuộc thế hệ vàng rất đặc biệt và không thể lặp lại trong lịch sử?

GS Vũ Đình Hòe.

Thế hệ vàng được hưởng một nền Quốc học rất căn bản, cho dù đến đầu thế kỷ thứ 20, nền Quốc học bắt đầu đứng trước nhiều thử thách và bị khủng hoảng do chế độ thuộc địa, nhưng về căn bản nó vẫn được duy trì cả trên lĩnh vực kiến thức và đạo lý. Quan niệm về dạy học là dạy làm người. Nền Quốc học lại được trải qua một thời kỳ của phong trào Duy Tân, là những trí thức yêu nước muốn hướng tới học hỏi cái mới.

Trong bối cảnh ấy, thế hệ này lại được tiếp nhận nền văn minh phương Tây một cách khá căn bản, tinh thần là khoa học và dân chủ. Họ đã học được và vượt lên trên cái ràng buộc và hạn chế của nền giáo dục thuộc địa.

Nền giáo dục và văn hóa Pháp, bên cạnh mục tiêu thực dân, là cả một nền văn minh. Chính nền văn minh ấy kích thích tinh thần dân tộc của họ vì họ nhận ra chân giá trị của nền văn hóa Pháp lại phục vụ cho chính sự nghiệp giải phóng dân tộc. Tư tưởng tự do, bình đẳng, bác ái rất thu hút. Chính thực dân Pháp cũng nói: con đường đi sang nước Pháp là con đường chống lại nước Pháp. Vì thế, bản chất nền văn minh lại trái ngược với mục tiêu thực dân.

Hai tố chất ấy lại được tồn tại trong một môi trường thúc giục của tinh thần yêu nước, tinh thần giải phóng dân tộc. Nó rơi vào thời điểm lịch sử là cuộc vận động giải phóng dân tộc VN, và đương nhiên ta phải nói tới ngọn cờ của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Bên cạnh Vũ Đình Hòe là đông đảo những trí thức tương tự như ông, đã tham gia vào trào lưu phát triển của đất nước, trở thành những người chiến sĩ giải phóng dân tộc, nòng cốt của cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, như Tạ Quang Bửu, Trần Đại Nghĩa, Hoàng Minh Giám, Nguyễn Văn Huyên, Tôn Thất Tùng, Hồ Đắc Di…

Bộ trưởng Giáo dục đầu tiên

Trong bối cảnh ấy, GS Vũ Đình Hòe có gì giống và khác biệt với những trí thức tiến bộ đương thời?

Thế hệ vàng đã để lại tên tuổi trong lịch sử, trong đó GS Vũ Đình Hòe có may mắn là sống trọn gần một thế kỷ, trải nghiệm qua tất cả thăng trầm.

Ông là người vượt qua tất cả những thử thách của cuộc cách mạng. Hòa nhập vào được trào lưu chính thống của cuộc cách mạng là một thử thách rất lớn, không phải ai cũng vượt qua được. Có những người rất đáng kính trọng, nhưng vì nhiều lý do khác nhau, đã không đi tới cùng của sự nghiệp Đảng Cộng sản.

Ông là người dấn thân, trước khi tham gia cách mạng do Đảng Cộng sản lãnh đạo, tiêu biểu là Mặt trận Việt Minh, ông đã tham gia Đảng Dân chủ- một tập hợp của trí thức tiến bộ đương thời.

Nói tới Vũ Đình Hòe là nói tới tờ báo Thanh Nghị, cũng là một tập hợp tự nguyện của một nhóm trí thức tiên tiến, hy vọng xây dựng một xã hội mới khi nước VN độc lập. Tờ báo này là yếu tố thu hút một bộ phận ưu tú dấn thân tìm đường cứu nước, như Nghiêm Xuân Yêm, Phan Anh, Vũ Trọng Khánh…Tờ báo này đề cập rất nhiều đến đời sống kinh tế, xã hội và cả chính trị nữa.

Đúng lúc đó, Mặt trận Việt Minh đưa ra cương lĩnh chính trị của mình, đã thu hút được lực lượng yêu nước này đi theo. Lúc này, Đảng dân chủ đã có mối liên hệ khá chặt chẽ với Đảng Cộng sản Đông Dương.

Vì thế, trước Cách mạng tháng 8, ông Vũ Đình Hòe đã được Việt Minh mời lên Tân Trào để tham gia Đại hội như là một thành viên của Mặt trận dân tộc giải phóng. Khi Chính phủ cách mạng lâm thời được thành lập, ông đã có mặt trong nội các đầu tiên, với cương vị là Bộ trưởng Quốc gia giáo dục đầu tiên (1945-1946).

Lý do gì khiến Chủ tịch Hồ Chí Minh khi ấy lại đề nghị ông Vũ Đình Hòe làm Bộ trưởng giáo dục? Trong thời gian ấy, vị Bộ trưởng đầu tiên đã làm được những gì cho giáo dục Việt Nam?

 

“Những nhà Duy Tân đầu thế kỷ cũng từng đứng trước sự lựa chọn như chúng ta- từ bỏ cái gì và lựa chọn cái gì. Ngày xưa các cụ có triết lý rất đơn giản: thực học và thực nghiệp, cho nên không bị hư hỏng.  Chúng ta đang khủng hoảng vì tiếp nhận quá nhiều giá trị ảo”.
Dương Trung Quốc

Trước đó, một trong những nội dung quan trọng của tờ Thanh Nghị mà ông Vũ Đình Hòe là hạt nhân tập hợp bàn về vấn đề nâng cao dân trí của người dân, giáo dục người dân một cách toàn diện.

Ông tham gia rất tích cực trong phong trào truyền bá Quốc ngữ, mặc dù ông là một luật gia.

Khi ông đưa những chủ trương đầu tiên của Bộ giáo dục thì đều được Chủ tịch Hồ Chí Minh tán thành. Thứ nhất là tôn trọng bằng cấp của chế độ cũ, tổ chức sớm cuộc thi làm cho giáo dục của chế độ cũ không bị đứt đoạn và tiếp thu nền giáo dục cũ, cải tạo thành nền giáo dục cách mạng. Đó cũng là điều gây ấn tượng cho ông lớn nhất vì ông cứ nghĩ cách mạng sẽ xóa bỏ tất cả cái cũ.

Chỉ không đầy hai tuần sau cách mạng thì đã khai giảng niên khóa đầu tiên.

Ông cũng là người có công khôi phục lại nền giáo dục đại học từ nền giáo dục thuộc địa, chuyển ĐH Đông Dương cũ thành ĐH của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, sử dụng Quốc ngữ.

Là một luật gia được đào tạo bài bản từ thời Pháp thuộc, ông Vũ Đình Hòe đã để lại những dấu ấn gì sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh cử ông làm Bộ trưởng Bộ Tư Pháp, sau khi thôi chức vụ Bộ trưởng Giáo dục?

Ông Vũ Đình Hòe là một thành viên xây dựng Hiến pháp năm 1946, đóng góp nhiều điểm sáng cho Hiến pháp này. Ông là người đóng góp rất nhiều cho nền tư pháp cách mạng, đứng trước nhiều thử thách để xây dựng một thể chế chính trị mới.

Có thể nói đây là thời kỳ tâm đắc nhất mà luật gia Vũ Đình Hoè được chứng kiến và trực tiếp tham dự trong quá trình xây dựng nền móng pháp lý của chế độ Dân chủ- Cộng hoà . Cụ gọi giai đoạn từ 1945 đến 1948 là “tuần trăng mật” giữa những người cộng sản và những trí thức khao khát Dân chủ với vai trò người nhạc trưởng là vị lãnh tụ của Cách mạng, người am hiểu sâu sắc nền chính trị cả Đông lẫn Tây khi lựa chọn thể chế cho Nhà nước Việt Nam độc lập.

GS Vũ Đình Hòe từng là chủ bút báo Thanh Nghị.

Nhóm “Thanh Nghị” của Vũ Đình Hoè với nhiều luật gia danh tiếng như Phan Anh, Vũ Văn Hiền, Vũ Trọng Khánh…từng có những cuộc trao đổi, tranh luận trên tờ “Thanh Nghị” về các thể chế chính trị mà nước Việt Nam phải lựa chọn khi cảm nhận được thời cơ độc lập đang đến gần. Tuy nhiên, tất cả những mô hình và bước đi mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đưa ra, vào cái khoảnh khắc quyết định của lịch sử, cùng với độ lùi thời gian cho thấy, là một tư tưởng tiên tiến và một tinh thần Dân chủ rất hiện đại.

Thế hệ chúng ta mất gốc hoàn toàn

Sau thế hệ Vũ Đình Hòe, tại sao bắt đầu vắng bóng những trí thức lớn, kể cả khi có phong trào đi du học để tiếp nhận tri thức từ các nước phương Tây?

Thế hệ chúng ta sau này mất gốc hoàn toàn. Nếu có tiếp cận phương Tây thì chỉ là tiếp cận văn minh bề ngoài, phương tiện sống, kiến thức. Chẳng hạn chúng ta biết tiếng Anh, nhưng không hiểu nền văn minh của Anh là như thế nào. Trong khi đó, thế hệ thời Vũ Đình Hòe tiếp thu cả nền văn hóa.

Thời kỳ đổi mới sau này, dòng chảy từ thời Vũ Đình Hòe không chảy tiếp vì tư tưởng ấu trĩ của một số nhà lãnh đạo, nhận thức thì hạn hẹp, lại bị chi phối bởi lợi ích cho nên không tiếp cận được những giá trị.

Cốt lõi của giáo dục cần phải quan tâm đến, nhất là trong bối cảnh hiện nay, là vẫn phải giáo dục con người. Kiến thức làm người là quan trọng nhất, sau đó mới đến kỹ năng và tri thức khác.

Lâu nay ta thực dụng quá. Bằng cấp là cần thiết, là chuẩn mực nhưng chỉ để ý tới điều đó thôi mà không quan tâm đến người ta lấy bằng bằng phương thức nào, bằng chính danh hay ngụy danh, bằng tri thức thực sự hay bằng mua bán. Điều đó rất nguy hiểm.

Tôi không tán thành phải quay về cái cũ, nhưng có những tinh thần xuyên suốt của giáo dục – triết lý giáo dục, phải có giá trị lâu dài. Những nhà Duy Tân đầu thế kỷ cũng từng đứng trước sự lựa chọn như chúng ta- từ bỏ cái gì và lựa chọn cái gì. Ngày xưa các cụ có triết lý rất đơn giản: thực học và thực nghiệp, cho nên không bị hư hỏng.  Chúng ta đang khủng hoảng vì tiếp nhận quá nhiều giá trị ảo.

Xin cảm ơn cuộc trò chuyện của ông.Hương Giang (Thực hiện)

nguồn : http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/8407/duong-trung-quoc–the-he-chung-ta-mat-goc-hoan-toan.html

 

 

.

Bonus :

Chuyện chưa kể về chú tôi, cụ Vũ Đình Hòe

Cập nhật lúc 09/02/2011 06:00:00 AM (GMT+7)

– “Sẩy cha còn chú”, dân ta nói vậy. Cha tôi bị bệnh mất sớm, mẹ kẹt lại trong Huế khi cuộc Kháng chiến chống Pháp bùng nổ. Tôi cùng em Vân tôi được chú Hòe nuôi, chăm lo cho chúng tôi như con đẻ. Lúc ấy tôi đã 15 tuổi nên hiểu biết khá nhiều về chú.

15 năm bị đối xử bất công

Tốt nghiệp Cử nhân Luật khoa Đại học Đông Dương thời Pháp thuộc, con đường làm quan rộng mở thênh thang, nhưng chú tôi không ra làm quan với chính quyền của “mẫu quốc”. Ông chọn con đường dạy học tư tại các trường Thăng Long và Gia Long ở Hà Nội.

 

GS Vũ Đình Hòe và phu nhân trong lễ mừng thọ 100 tuổi. Ảnh: Minh Quyên

Nhờ truyền thống sư phạm của Tổ tiên, ông dạy giỏi nên có cuộc sống dư dật, đủ nuôi cha mẹ già và vợ con. Ngoài việc dạy học, ông dành hết thời gian còn lại để thể hiện cái chí nam nhi: tích cực tham gia những hoạt động xã hội tự do như làm Chủ nhiệm các báo Thanh Nghị và Thanh Nghị Trẻ em, làm Phó chủ tịch Hội truyền bá Quốc ngữ, làm Đồng chủ tịch hội “Ánh sáng” với ông Nguyễn Tường Tam, chuyên vận động dựng nhà tranh tre sáng sủa, hợp vệ sinh cho dân nghèo, tham gia Tổng hội sinh viên, cùng họ đi về các vùng quê tuyên truyền vệ sinh, phổ biến kiến thức kỹ thuật nông nghiệp thường thức…

 

 

 

Chắc hẳn những hoạt động yêu nước tiến bộ của chú đã được Bác Hồ biết đến nên mới tin tưởng trao cho chú những trọng trách trong Chính phủ cách mạng tháng 8 – 1945. Về quãng đời tham chính này của ông, từ sau đại hội Đổi mới 1986 của Đảng CSVN, báo đài đã viết nhiều, nói nhiều nên tôi không kể nữa.

Chỉ xin nói thêm rằng, là đứa con gái lớn đã biết nghĩ và phải quán xuyến việc nhà, chứ không còn vô tư hồn nhiên như bầy em, tôi đã để ý thấy không ít buổi từ cơ quan Bộ Tư pháp trở về, chú tôi ngồi tư lự, ăn không ngon miệng, đêm trằn trọc trở mình.

Và về sau còn chịu nhiều đối xử bất công nữa: suốt mười lăm năm từ 1960 đến 1975 “đứng” ở bậc lương chuyên viên 5, nhưng ông vẫn âm thầm làm việc với tinh thần cống hiến, tích cực nghiên cứu và biên soạn nhiều công trình có giá trị về luật kinh tế và luật dân sự, được giải thưởng của ngành, được bầu là Chiến sĩ thi đua của Viện Khoa học xã hội.

Năm 1975 chú về hưu không một huân huy chương, mặc dù tham gia trọn vẹn hai cuộc Kháng chiến. Đúng như GS Triết Đức đã viết trong bài thơ mừng Cụ thượng thọ 80:

Chân thành kính lão trượng niên cao,

Trải từng vinh – ngọt – đắng – gian lao,

Thủy chung như nhất: tâm Thanh Nghị,

Dân chủ, Dân quyền: Bắc đẩu sao.

Tính cách và tác phong của chú đã ảnh hưởng lớn đến chúng tôi. Đối với con cháu, ông hầu như không thuyết giáo, chỉ làm gương và tin cậy giao việc. Gần đây, đọc Hồi ký Vũ Đình Hòe, tôi mới biết đó là quan điểm của chú tôi về giáo dục gia đình: ông viết từ năm 1941 trên báo Thanh Nghị của mình rằng trong gia đình không thể dùng cách thuyết giáo, chỉ có thể giáo dục bằng gương mẫu của chính người lớn.

Chú tôi không chỉ viết như vậy mà chính ông đã làm như vậy. Ở văn phòng Bộ về, ông xoay trần, quần đùi, vác cuốc ra vườn tăng gia và gọi các con ra cùng làm, đứa lớn cuốc đất, đứa bé nhổ cỏ, tưới cây, bắt sâu. Tôi là chị lớn được giao trách nhiệm hướng dẫn các em gái hái trè, tập làm nội trợ.

Sau này, khi đã gả chồng cho tôi và em Vân tôi, thì trách nhiệm dẫn dắt các em chú trao cho người con cả, chính nhờ vậy trong gia đình 8 người con mà anh em hòa thuận, thương yêu, nhường nhịn nhau. Tất cả đều đã thành đạt: 2 giáo sư – tiến sĩ, 1 thạc sĩ, 5 người còn lại đều tốt nghiệp đại học.

Trong 4 người nối nghiệp sư phạm của chú có 2 được phong là Nhà giáo ưu tú. Em thứ ba GS.TS Tấn Khiêm được báo chí gọi là “Vua cần trục”, em út Băng Tâm có 2 bằng thạc sĩ biểu diễn và sư phạm piano, 1 bằng tiến sĩ kinh tế lượng, hiện đang giảng dạy tại Đại học Hawai (Hoa Kỳ).

Nếp sống giản dị

Chú tôi có nếp sống hết sức giản dị, tiết kiệm ngay cả những năm được Bác Hồ tín nhiệm trao cho các chức vụ lớn. Có một kỷ niệm tôi không bao giờ quên. Lần ấy đến nhà ăn giỗ cha tôi, khi ra về, chú tôi bảo: “Cháu xuống cầu thang, tìm cho chú đôi dép, đôi nào rách, cũ kỹ là dép của chú”.

Trời ơi! Dép đã mòn vẹt đế, quai đã sờn hết, tôi liền chạy đi mua đôi Bitis biếu thì cụ bảo: “Đôi cũ còn đi được mà, cháu mua đôi này trông trẻ trung và “xịn” quá, của thanh niên, chú không đi được”. Thực ra kiểu dép tôi mua người già ngày nay đều dùng, tôi phải gói giấy báo, đưa cho em tôi cầm về, mãi về sau, có lẽ đôi cũ đã rách nát quá, mới thấy cụ đem ra dùng.

Năm 2008, từ TP Hồ Chí Minh ra Hà Nội có việc, cụ đến gia đình thắp hương cho cha chúng tôi. Ban thờ tôi để tận trên gác 4, cầu thang nhỏ và dốc, chân Cụ thì đã yếu rồi, đi lại chậm chạp, khó khăn, tôi thương quá nên cố sức can rằng: thôi, chú cứ để cháu với em Khôi lên thắp hương thay mặt chú là được rồi.

Cụ đáp: “Không, 4 chứ 5 – 7 tầng tôi cũng phải trèo lên tận nơi. Ông ấy không chỉ là anh tôi, ông ấy còn như bố tôi nữa: mới 17 tuổi, học rất giỏi ở trường Bưởi mà rẽ ngang đi học nghề để nuôi tôi ăn học”. Tất cả chúng tôi đều rưng rưng…

Cuộc sống vợ chồng của chú thím tôi luôn là tấm gương sáng cho chúng tôi và cho cả con cháu chúng tôi nữa noi theo. Chú thím đính hôn ba năm mới cưới. Thím tôi là một tiểu thư khuê các, con gái út cưng chiều của một ông quan Tuần phủ, vậy mà trong Kháng chiến chống Pháp gian khổ, đặc biệt 3 năm đầu chú tôi làm việc Chính phủ không lương, một mình thím đảm đang giang sơn nhà chồng, cũng lội ruộng cấy lúa, đứng lò sao trè, nuôi dê vắt sữa, cuốc vườn tăng gia rau đậu… không từ việc gì để nuôi gia đình 14 miệng ăn, kể cả 3 cha con chúng tôi, cho chồng yên tâm lo việc nước.

Tôi nghĩ: nếu như bài thơ của GS Triết Đức tổng kết cả cuộc đời phấn đấu gian truân vì dân vì nước của chú tôi, thì câu đối em Khôi sáng tác và cho thêu thành bức trướng gửi vào Thủ Đức để thay mặt con cháu mừng Lễ cưới kim cương của hai cụ, đã thể hiện đầy đủ một mối lương duyên trọn nghĩa vẹn tình:

Gái sắc, trai tài – vàng đá sắt son tình một thủa,

Chồng đương, vợ đảm – kim cương chói lọi nghĩa trăm năm.

nguồn : http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/8464/chuyen-chua-ke-ve-chu-toi–cu-vu-dinh-hoe.html

Vũ Thị Tuyết (Cựu học sinh trường Đồng Khánh – Huế)


Responses

  1. Thưa bác Trà,
    Tôi thì cứ nghĩ để cho nhân dân làm ban tổ chức chọn người qua lá phiếu với những cuộc tranh cử trung thực tự do(chứ không phải bầu cử)
    Kỳ trước tôi cứ nghĩ cái ông trưởng ban tổ chức TW vốn là cựu chủ tịch VFF thì sẽ chọn người như HLV chọn cầu thủ, hóa ra không phải vậy.
    Bay giờ ông này lên thì cũng vẫn như Rứa mà thôi !
    ĐT

    • Bác dạy phải. Lúc bé mình xem đèn kéo quân thấy ầm ầm quân tướng đuổi nhau…. Mãi mới biết là chỉ có vài thằng chạy vòng quanh ! Khi nào cháy hết nến thì đèn không quay , mình mới thấy !

    • Tên đồng chí ấy là chức năng của cái máy phô tô cóp pi mà.

      • Chu choa ,

  2. Án Tử làm tướng nước Tề, một hôm đi việc quan, có tên đánh xe theo hầu.
    Vợ tên đánh xe dòm qua khe cửa, thấy chồng tay cầm cái dù, tay cầm cương, mặt vác lên trời, dương dương tự đắc.
    Lúc chồng về nhà, nàng xin bỏ nhà ra đi. Chồng hỏi: Tại làm sao? Nàng nói:
    “Án Tử, người thấp bé nhỏ làm đến Tướng nước Tề, danh tiếng lừng lẫy khắp thiên hạ, thế mà thiếp thấy ông ấy vẫn có ý trầm trọng, khiêm nhường, như chửa bằng ai. Chớ như chàng, cao lớn đẫy đà chỉ mới làm được một tên đánh xe tầm thường hèn hạ thế mà thiếp xem chàng đã ra dáng lấy làm vinh hạnh, tưởng không ai bằng nữa, nên thiếp xin bỏ chàng, thiếp đi”.

    Từ hôm ấy, tến đánh xe bỏ được cái bộ vênh váo, chữa được cái tính nông nổi. Án Tử thấy thế làm lạ, hỏi. Tên đánh xe đem việc nhà kể lại. Án Tử bèn cất cho làm đại phu.

    (Cổ Học Tinh Hoa, trích từ :Án Tử Xuân Thu)

    • Nhưng thời đó qua mất rồi …. huhuhu, ở xứ ta có bộ phim ” bao giờ cho đến tháng … 10 “

  3. Đối với nhân dân, Bộ giáo dục và Ban Tuyên giáo TƯ cái nào quan trọng hơn bác Trà ơi?
    Dường như thừa một cái, nếu vậy phải bỏ cái nào?
    Hỏi là trả lời, bác không cần trả lời đâu ạ.

    • Có câu chuyện vui thế này :
      Ở một xứ nọ người ta cấm mặc đồ hai mảnh , cho dù trên bãi biễn – đó là luật nên cũng chẳng nên thắc mắc làm gì. Ai cũng theo.
      Một ngày, cô gái kia mặc đồ hai mảnh ( bikini ) dạo bãi biển, cảnh sát môi trường đến giải thích và yêu cầu cô gái chỉ được mặc một mảnh thôi theo luật .
      Co kia ghé tai viên cảnh sát hỏi nhỏ :” Vậy theo ngài thì em nên cởi bỏ mảnh nào … ạ ? ”
      cảnh sát : ????????????????

      • Cảnh sát trả lời: Cô không phải cởi, hãy lấy một sợi chỉ nối hai mảnh thì đúng luật!

      • Em có nghe một giai thoại rằng tại một nơi khi du khách vào tham quan cung điện hoàng gia thì phải mặc quần dài qua đầu gối, quần ngắn trên đầu gối không được vào. Người lỡ mặc quần ngắn phải tìm cách kéo xuống cho qua đầu gối, qua được nơi kiểm soát rồi thì lại… kéo lên!
        Thế còn chuyện hai cái bộ này thì em thấy không thừa đâu ạ, vì nhà nước xhcn là một mô hình tiên tiến nhất, không có cái gì qua được nó đâu ạ, thế nên không có chuyện thừa ở đây. Ban TG TU chắc là để đào tạo cho những người hồi nhỏ bận bịu chiến tranh không có cơ hội học hành đàng hoàng.

        • Lúc tụt xuống và kéo lên coi …. ngượng chết !

  4. “…Hơn ba mươi năm kinh nghiệm dạy cho tôi cung cách “làm lụng” tại “nơi này”. Rằng thì là lánh, lãng, lơ, lì, lừa, luồn lách, lật lọng, lờ, lâu, rồi quên…”. (sic)

    (Cung Tích Biền)

    • Bác gieo toàn chữ ” lờ ” giá có thêm vần ” ồn ” vào nữa thì ….. vui lắm!

  5. hồi em đi làm thì cùng phòng với một chú là người HN gốc, đã được hưởng nền giáo dục từ trước CM( trường của chú ấy là nằm bên phải lăng Bác ấy trên đường đi ra Hồ Tây hình như là văn phòng TW Đ bây giờ???), chú ấy giỏi lắm: thông thạo Anh-Pháp, văn chương, âm nhạc, sử học kim cổ đều thông..nghiệp vụ cũng giỏi, cách ăn mặc thanh lịch, nói năng rất lịch sự…Làm cùng chú ấy thú vị lắm, vì ngoài chuyên môn còn được chú ấy truyền cho niềm vui sống từ những kiến thức phong phú và sâu rộng.
    Em nghĩ thế hệ được đào tạo bài bản trước 75 ở miền Nam cũng giỏi lắm, họ được giáo dục rất bài bản, nhân văn, kiến thức rất chắc …

    • Ngày mới vào miền Nam, anh thực sự ” sốc ” trước các hiện tượng : các cháu khoanh tay chào khách, thưa gửi khi đi ra ngoài , thưa gửi khi về đến nhà. Một thanh niên ghé ngang bà cụ bán thuốc lá thì nói câu :” Cho mồi lửa ” và sau đó thì : ” Dạ, cảm ơn ”
      Những thứ đó ở miền Bắc không thấy ! có lẽ do mải mê đánh trận nên có thể gác lại chưa xài chăng ?

  6. Dạo này không hiểu sao Mô thấy các quan ít nói đến cụm từ “của dân, do dân, vì dân”nhỉ?

    • Nói ra sợ … ” nhạy cảm “

    • Vì ngượng chăng? Đúng thế thì là may chút ít rồi bác Mô ạ.

      • Có lẽ những từ đó cũ quá nên người ta sắp dùng từ khác chăng ?

      • Hồi đầu Mô nghe đồng chí Nông Đức Mạnh Tổng bí thư của Đảng ta nói, Mô phục lăn lóc vì cụm từ này sao mà của dân, do dân, vì dân đến thế. Mô còn nghĩ Đảng nghĩ ra được câu này thì dân sẽ sướng đến nơi rồi. Một hôm lọ mọ thế nào Mô đọc được Hiến pháp VNCH cũng có câu này. Mô nghĩ “Ủa sao vậy ta?” chẳng lẽ câu này được “lỏm” từ Hiến pháp của thằng “nguỵ” à? Thắc mắc mãi, cho tới một hôm Mô lại đọc một tài liệu nói rằng câu nói trên là của tổng thống Mỹ Abraham Lincoln trong bài diễn văn đọc tại nghĩa trang Gettysburg ngày 19-11-1863. Mô sực tỉnh, hoá ra là…zdậy (!?)

        • Diễn văn Gettysburg

          Tổng thống Abraham Lincoln đọc tại lễ khánh thành Nghĩa trang Quốc gia tại Gettysburg, ngày 19-11-1863

          Tám mươi bảy năm về trước cha ông chúng ta đã khai sinh trên lục địa này một quốc gia mới, một quốc gia được thai nghén trong tinh thần tự do và được cống hiến cho triển vọng là mọi người sinh ra đều bình đẳng. Bây giờ chúng ta đang lâm vào một cuộc nội chiến lớn, thử nghiệm xem thử quốc gia này, hay bất cứ quốc gia nào được thai nghén như thế hay được cống hiến như thế, có thể trường tồn hay không. Chúng ta đang tề tựu trên một chiến trường lớn của cuộc chiến này. Chúng ta đến đây để hiến dâng một phần của chiến địa làm nơi an nghỉ cuối cùng cho những người đã hi sinh tính mạng nơi đây để cho quốc gia này sống còn. Đây cũng là một việc phù hợp và chính đáng mà chúng ta phải làm. Nhưng trong một ý nghĩa rộng lớn hơn chúng ta không đủ tư cách để hiến dâng, chúng ta không thể thánh hóa, chúng ta không thể tôn vinh vùng đất này. Những chiến sĩ can trường, hiện còn sống hay đã chết, những người chiến đấu nơi đây, đã thánh hóa nó vượt quá tầm mức mà khả năng thấp hèn của chúng ta có thể thêm hay bớt. Thế giới sẽ ít lưu ý, thậm chí không nhớ lâu, những điều chúng ta tuyên bố nơi đây; nhưng họ sẽ không bao giờ quên được những gì mà các chiến sĩ anh dũng đã làm nơi đây. Nói đúng hơn, là chính chúng ta, những người sống, phải quyết tâm theo đuổi công tác hãy còn dang dở, một công tác mà các vị tham chiến nơi đây đã cao cả tiến hành cho đến ngày hôm nay. Nói đúng hơn, chúng ta đến đây nguyện nêu cao quyết tâm dành cho nhiệm vụ to lớn còn lại trước mắt, và nhằm tiếp nối sự nghiệp của các anh linh hiển hách, chúng ta nguyện sẽ tận tụy hơn nữa cho chính nghĩa mà các vị ấy đã tận tụy phục vụ đến hơi thở cuối cùng; chúng ta cương quyết rằng các liệt sĩ đã không hi sinh vô ích; rằng quốc gia này, dưới sự quan phòng cuả Thượng Đế, nhất định sẽ khai sinh nền tự do, và rằng chính phủ của dân, do dân và vì dân nhất định sẽ không biến mất khỏi mặt địa cầu.

          Gettysburg Address

          Speech at the Dedication of the National Cemetery at Gettysburg November 19, 1863

          Abraham Lincoln

          Four score and seven years ago our fathers brought forth upon this continent a new nation, conceived in liberty, and dedicated to the proposition that all men are created equal. Now we are engaged in a great civil war, testing whether that nation, or any nation so conceived or so dedicated, can long endure. We are met on a great battlefield of that war. We have come to dedicate a portion of that field as a final resting-place for those who here gave their lives that that nation might live. It is altogether fitting and proper that we should do this. But in a larger sense we cannot dedicate, we cannot consecrate, we cannot hallow this ground. The brave men, living or dead, who struggled here, have consecrated it far above our poor power to add or detract. The world will little note, nor long remember, what we say here; but it can never forget what they did here. It is for us, the living, rather to be dedicated here to the unfinished work which they who fought here have thus far so nobly advanced. It is rather for us to be here dedicated to the great task remaining before us, that from these honored dead we take increased devotion to that cause for which they gave the last full measure of devotion; that we here highly resolve that these dead shall not have died in vain; that this nation, under God, shall have a new birth of freedom, and that government of the people, by the people, and for the people, shall not perish from the earth.

  7. Cốt lõi của giáo dục cần phải quan tâm đến, nhất là trong bối cảnh hiện nay, là vẫn phải giáo dục con người. Kiến thức làm người là quan trọng nhất, sau đó mới đến kỹ năng và tri thức khác.

    ———-

    Thế thì tại sao ông DTQ lại nói “thế hệ chúng ta mất gốc hoàn toàn”?

    À! Thì ra chúng ta được đào tạo để cho ra “con người XHCN”
    Cụ Vũ Đình Hòe Không mất gốc vì đơn giản chỉ là con người chưa XHCN.

    • Chính xác !

  8. Cách đây mấy hôm em vô tình xem một đoạn phim “tể tướng Lưu gù” trên TV. Cảnh một phụ nữ bị oan đưa đơn kiện cho tể tướng và được tể tướng nhận đơn, và sau đó là cảnh người đó lạy tạ như tế sao.
    Xem ra ảnh hưởng của cái tâm lý nô dịch từ phương bắc đã ăn đậm vào người VN mình nên không ai thấy rằng điều đó có gì lạ hay không.
    Triều đình làm ra luật, nhưng triều đình làm đúng luật lại là ơn trên.
    Quan ăn lộc nước, nhưng tìm được một ông quan biết vì việc nước lại là điều may mắn của trăm họ.
    Đến bây giờ tâm lý ấy hình như vẫn ăn vào tiềm thức của không ít người.

    • Ct nghĩ ông quan nào đó ăn cơm nhà giải quyết việc cho trăm họ thì ta mang ơn nghĩa, còn ông quan nào ăn lương bỗng từ ngân sách quốc gia (tức từ thuế của dân) thì phải làm việc cho trăm họ, thì đó là trách nhiệm của ông ta, mắc mớ gì mà ta phải mang ơn. Nếu ông ta ăn lương bỗng mà không chịu làm hoặc tác hại cho dân cho nước thì ta tìm cách “cách cái mạng” hắn đi.

      • Hiện nay nói như @Ct là điều không tưởng .

        • bên cái hội tbgc thì là như thế, ta đã qua giai đoạn đó rùi!

    • Đó là một nghịch lí … thuận !

    • Có việc đến công đường , quan nhận giấy tờ, hồ sơ… cho mình là phải biết ơn rồi (bằng phong bì).
      Có một ông “quan” nói rằng ” người ta đưa mà mình không nhận thì người ta khổ, nhận người ta mới sướng(!)
      Cũng là một nghịch lý bác Trà ạ.

      • Có điều, nghịch lí mà làm nhiều lần, nhiều người làm sẽ trở thành …. có lí !


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: