Đăng bởi: trà hâm lại | 10.12.2010

Ôi, cái gọi là nghề…..

Sống trên đời ăn miếng dồi chó

Chết xuống âm phủ biết có hay không ?

…..

Sống không uống chén rượu này

Chết rồi ai tưới mộ mình – rượu đây ?

…..

Ầu ơ, trời mưa bóng bóng bập bùng

Má đi lấy chồng con ở với ai ?

…..

Con ơi nhớ lấy câu này

Cướp đêm là giặc, họp ngày lá … Quan !

….

hãy dùng Downy một lần xả ngay hôm nayyyyyyyyyyyyyyyyyyyy……

Một La Mã :


Dự lễ khởi công: “nghề phụ” hấp dẫn của quan chức

Tác giả: MỸ HÒA

Việc bỏ họp hay không bỏ họp, ở khía cạnh nào đó, lại cho thấy người dân đứng ở đâu trong những ưu tiên của người lãnh đạo; và đó cũng chỉ là một trong vô số lựa chọn mà những người đại biểu cho dân phải đưa ra.

Nặng nhọc sự họp hành!

Cái sự họp hành từ xứ ta đến xứ người vốn dĩ là một việc nặng nhọc. Chẳng vậy mà mới đây người ta phải giật mình khi biết số tiền ngất ngưởng mà các ông “nghị gật” Iraq được trả cho sự nghiệp chính trị gia nhàn nhã của mình. Ước tính tổng thu nhập hàng tháng của các ông lên tới 22.500 đôla, và công việc duy nhất trong năm của “nghị gật” là họp trong 20 phút. Mặc dù tại cuộc họp đó, do tình hình phân rẽ sâu sắc trong nước, chẳng hề có luật nào được đem ra tranh cãi, bàn luận.

Còn ở xứ ta, mới đây, đích thân Bí thư Thành uỷ Hà Nội, ông Phạm Quang Nghị đã phải ra văn bản nhắc nhở, khiển trách và yêu cầu Chủ tịch UBND các quận huyện cùng giám đốc, thủ trưởng các ban ngành thuộc cấp phải bố trí thời gian tham dự đầy đủ các phiên họp, đúng giờ và dự hết thời gian, không được bỏ về giữa chừng. Văn bản này được đưa ra nhằm chấn chỉnh tình trạng nhiều cán bộ quan chức bỏ bê và xao nhãng chuyện họp.

Ai đã từng đi dự họp nhiều, hẳn sẽ không ngạc nhiên trước việc phải “văn bản hóa” lời nhắc nhở cho một chuyện tưởng như đương nhiên là vậy. Người đi họp đến trễ về sớm, làm việc riêng, đọc báo, dùng điện thoại di động, thậm chí ngủ trong giờ họp… vốn đã phần nào tạo nên “phong cách họp” của xứ ta. Nhiều người sau khi đi họp về có lẽ cũng chẳng nắm rõ cuộc họp bàn những cái gì và kết quả đến đâu.

Họp hành liên miên, người tham dự thì uể oải, người diễn thuyết thì câu giờ lê thê, dẫn đến hệ quả là nhiều cuộc họp sau giờ giải lao, số người ra về đến hơn nửa. Vì thế sinh ra vô số “mẹo” giữ chân các thành viên tham dự: điểm danh cuối giờ, chỉ phát quà và phong bì sau khi cuộc họp đã kết thúc, thậm chí đóng cửa cho đến hết cuộc họp…

Sự họp vất vả là vậy (chẳng phải từng có cuốn sách lấy tiêu đề Chết vì họp hành – Death by meeting – hay sao), nên có khi cũng cần linh hoạt đổi không khí để cuộc họp thêm phần hấp dẫn. Một trong những người dũng cảm tiên phong áp dụng phương pháp này chính là tỉnh Bình Phước.

Theo tin của báo Sài Gòn Tiếp thị, ngày 7/12/2010, các đại biểu hội đồng nhân dân (HĐND) tỉnh Bình Phước tạm ngưng buổi họp để đi dự lễ khởi công một dự án nâng cấp mở rộng quốc lộ. Việc ngưng họp nửa chừng đã được các đại biểu HĐND tỉnh đồng thuận thông qua vào sáng 06/12.

Ông Nguyễn Tấn Hưng, Bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND phát biểu khai mạc kỳ họp.Ảnh: website HĐND Bình Phước.

Tại một xứ sở mà đường sá, giao thông vốn là niềm kinh ngạc đến kinh hoàng với nhiều du khách nước ngoài, và thỉnh thoảng, báo chí lại xôn xao đưa tin về các hố tử thần, hay các hố ga, ổ voi… thì lễ khởi công cả một tuyến đường hơn 32 km, tốc độ 80km/h, rộng 24m quả thực là dịp vui lớn. Vậy nên, dù đang bận rộn, họp hành, các đại biểu cũng tạm gác qua một bên những vấn đề đại sự để tưng bừng tham dự lễ khởi công.

So với các biện pháp mang tính hành chính, cưỡng chế đã được áp dụng để giữ chân người dự họp, có thể đánh giá đây là một phát kiến mới mẻ, sáng tạo. Còn gì hơn giữa những phút họp hành căng thẳng, bàn luận rất nhiều vấn đề “sát sườn” đối với quyền lợi, cuộc sống của hàng triệu người, các đại biểu lại có dịp “lăn lộn” vào thực tế sôi động.

Ngẫm ra, biện pháp này nếu được đưa vào áp dụng sâu rộng, sẽ còn mang lại rất nhiều lợi ích tiềm năng.

Hiện nay trong giới showbiz Việt đang là thời kỳ nở rộ của “nghề” dự event (sự kiện). Bên cạnh thù lao từ nghề chính, thì “nghề” phụ này đem lại những khoản thu nhập rất hấp dẫn. Không ít chân dài sau khi có tiếng trong nghề chính, nếu chăm chỉ tham dự các lễ khai trương cửa hàng, ra mắt sản phẩm mới…, hàng tháng có thể bổ sung cho ví tiền hàng chục tờ 100 đô.

Vì thế, nếu điển hình dự lễ khởi công trên được nhân rộng, biết đâu tới một ngày hoạt động này cũng sẽ ngày càng phát triển, hình thành một “nghề” phụ” đầy triển vọng: nghề dự lễ khởi công, khánh thành. Từ đó, những việc như đến tham dự, nâng li chúc mừng, chụp ảnh, dự tiệc, nhận quà hậu tạ của chủ nhà sẽ dần dần được chuyên nghiệp hóa mang tính hệ thống. Và những người lo đong đếm đồng vốn ngân sách nhà nước eo hẹp sẽ thở phào vì trút được áp lực do bài tính làm sao nâng cho được mức lương còm cõi không đủ sống của công chức, quan chức.  Xét từ khía cạnh này, đây rõ ràng là một hành động đột phá cần được cổ vũ.

Bỏ họp hay không bỏ họp – đó là vấn đề

Dù cùng họp hành vất vả, nhưng ở xứ ta có cái khác với xứ Iraq. Các đại biểu của ta là những người do dân bầu, đại diện cho tiếng nói của dân để bàn thảo, xử lý các công việc của địa phương và cả nước.

Sự đồng thuận của các đại biểu là rất quan trọng, trong nhiều trường hợp còn có thể thay đổi hẳn cục diện của những quyết định không thuận lòng dân hoặc không vì dân. Tại cuộc họp Hội đồng nhân dân tỉnh Bình Phước vừa rồi, sự đồng thuận đã được sử dụng để quyết định ngưng họp đi dự… lễ khởi công.

Trong khi đó, những việc các đại biểu sẽ phải tập trung thảo luận tại kỳ họp – theo lời phát biểu khai mạc của ông Nguyễn Tấn Hưng, Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND tỉnh – là: tiến độ thực hiện vốn đầu tư xây dựng cơ bản còn chậm; công tác quản lý, bảo vệ rừng còn nhiều yếu kém; khiếu kiện đông người còn xảy ra, tai nạn giao thông vẫn còn nhiều… Nhiệm vụ quan trọng của kỳ họp là đề ra phương hướng, nhiệm vụ năm 2011 và kế hoạch 5 năm 2011-2015; quyết định một số chủ trương, biện pháp quan trọng liên quan đến việc phát triển kinh tế – xã hội, bảo đảm an ninh – quốc phòng của tỉnh…

Phải chăng vì đây là những phương hướng, kế hoạch tương đối dài hạn, những việc chưa thể giải quyết trong một sớm một chiều nên có chậm bàn thêm một chút cũng “không ảnh hưởng đến hòa bình thế giới”.

Dự lễ khởi công sẽ thành một “nghề phụ” mới đầy tiềm năng? Ảnh minh họa

Có lẽ không logic lắm, nhưng chuyện bỏ họp này lại gợi cho chúng ta nhớ đến chuyện kiên quyết họp Đại hội đại biểu Đảng bộ tỉnh Nghệ An lần thứ 17, diễn ra trùng với thời gian bão lũ tàn phá miền Trung vào trung tuần tháng 10 vừa qua. Trong trường hợp này, sự đồng thuận của các đại biểu được sử dụng để quyết định tiếp tục họp, mặc dù có rút ngắn chương trình.

Đại hội khai mạc trọng thể và thành công trong lúc nước lũ nhấn chìm nhiều làng mạc, hàng vạn ngôi nhà, dân bám trên nóc nhà kêu cứu… Bức tranh có phần trái ngược đó khiến không ít người đặt câu hỏi: liệu quyết định tiếp tục họp trong lúc nước sôi lửa bỏng như vậy có thực sự hợp lý và hợp lòng dân? Liệu những người lãnh đạo đã làm hết vai trò của người chèo lái con thuyền trong cơn sóng gió, và ở bên dân lúc nguy nan, cần kíp nhất?

Đặt ra hai tình huống với hai quyết định trái ngược nhau: tạm dừng họp và tiếp tục họp, để chúng ta thấy rằng nhiều khi chuyện bỏ hay không bỏ thật sự rất phức tạp. Có những quyết định bỏ đã mang lại hiệu quả cao. Ví dụ việc giảm bớt họp hành trực tiếp, thay vào đó họp trực tuyến để tiết kiệm chi phí là một sáng kiến được nhiều người hoan nghênh. Hay giảm thời gian song song với tăng cường chất lượng họp cũng là việc chúng ta cần làm để ngày càng chuyên nghiệp hóa các hoạt động của bộ máy lãnh đạo.

Trong một số trường hợp, có thể việc bỏ hay không bỏ chưa can hệ quá lớn đến đại sự quốc gia. Tạm ngưng cuộc họp có lẽ cũng chưa làm 5 năm tới Bình Phước mất phương hướng phát triển. Tiếp tục họp cũng không hẳn khiến tình trạng lũ nghiêm trọng hơn.

Tuy nhiên, ở khía cạnh nào đó, việc bỏ họp hay không bỏ họp lại cho thấy người dân đứng ở đâu trong những ưu tiên của người lãnh đạo. Và đó cũng chỉ là một trong vô số lựa chọn mà những người đại biểu cho dân phải đưa ra. Rất nhiều khi những lựa chọn này can hệ đến cuộc sống của hàng chục triệu con người, đến tương lai đất nước. Khi ấy, bỏ hay không bỏ sẽ trở thành chuyện sống còn.

nguồn : http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2010-12-09-du-le-khoi-cong-nghe-phu-hap-dan-cua-dan-bieu

Hai La Mã :

Kẽo kẹt phu đêm


(Dân trí) – 2h sáng, chợ đầu mối Phú Hậu bắt đầu hoạt động. Người buôn kẻ bán từ các ngả đường kéo về. Những chuyến xe tải từ Hà Nội vào, từ Đà Lạt ra mang theo hàng tấn rau quả dần tập kết. Đây là thời điểm bắt đầu công việc của các cửu vạn.

Nhọc nhằn phu đêm

Ở thành phố Huế, Đông Ba và Phú Hậu (tổ 12, phường Phú Hậu, TP Huế) là hai chợ đầu mối lớn. Trước đây chỉ có chợ Đông Ba hoạt động; từ tháng 5/2006, chợ được chuyển về vùng bãi Dâu thuộc phường Phú Hậu nhằm hạn chế ô nhiễm cho thành phố. Lưu lượng hàng hóa tập kết và chuyển đi lớn nên rất cần đến lực lượng phu chở hàng, bốc vác.

Anh Lưu, một phu hàng cho biết, thường có 2 tổ trên 30 người thuộc nghiệp đoàn bốc vác chia ca bốc dỡ hàng ở chợ Đông Ba và Phú Hậu. Các thành viên chỉ việc bốc hàng cho các quầy trong chợ và báo lại với bộ phận thu tiền. Số tiền thu vào buổi sáng sẽ được chia đều cho từng thành viên trong nghiệp đoàn.

Hỏi thăm những phu bốc vác, tôi biết còn rất đông bộ phận phu hàng là những người không vào “biên chế”. Họ là những người không có việc làm ổn định, nhà nghèo phải chấp nhận làm phu bám chợ kiếm sống qua ngày.

Ông Nguyễn Văn Hoạt, 68 tuổi, chủ một quán nước bên chợ, kể: “Cả chợ này ước ra cũng phải gần 100 người làm phu kéo hàng, già trẻ, gái trai chi cũng có, phần đông là phu tự do”.

Không khó để nhận ra các phu kéo hàng trong khu chợ đông đúc này. Với một chiếc xe kéo tay, khuôn mặt hốc hác vì thức đêm và làm việc nặng, áo quần nhếch nhác, họ luôn chân luôn tay trong những hẻm chợ. Trong ánh đèn nhập nhoạng, họ bốc rau quả từ các xe tải xuống, chất đầy một chiếc xe nhỏ, kẽo kẹt kéo, luồn lách trên những con đường nhỏ nhầy nhụa bùn đất…

Hàng qua tay họ mới về được chợ Phú Hậu và từ chợ này ra các chuyến xe xuôi về các vùng quanh Huế, Quảng Trị, Ba Đồn… Hàng cần vận chuyển gần chợ đã có phu tay, những lô hàng chở về các chợ lân cận thường cần đến xích lô hoặc xe thồ. Vì vậy, xung quanh chợ cũng có rất đông lực lượng này tập trung kiếm việc làm.

Anh Lê Văn Tí, một tài xích lô, cho biết: “Ban ngày chở khách, đến sáng, tui tranh thủ về chợ chạy hàng kiếm thêm thu nhập, cực nhưng mà có cái ăn cho gia đình”.

Làm phu chợ đêm có không ít những phụ nữ tuổi đã quá 50, cũng có những cô gái mới đôi mươi. Phan Thị Ngân 21 tuổi, phu nữ trẻ nhất trong chợ, tâm sự: “Em theo bác trai đi làm đã mấy ngày nay, nhà em ở khu chung cư Phú Hậu, trước mẹ em đi làm nhưng mấy hôm nay bị ốm nên em phải đi thay”. Dứt lời Ngân nhanh tay cõng mấy bì củ cải to bằng người xuống xe. Tay yếu, mấy lần cô gái bị cả bì tải nặng đè gập người xuống.

Với mỗi chuyến hàng cực nhọc như thế, họ được từ 3-5 ngàn đồng. Số tiền ít ỏi đó là nguồn sống cho chính của những gia đình nghèo. “Tranh thủ từ đêm đến sáng có khi cũng kiếm được gần 50 ngàn, chắt bóp chi tiêu vừa đủ nuôi mình và hai đứa con đang đi học”, chị Nguyễn Thị Thoại tâm sự.
Các phu cửu vạn bốc rau quả trên chuyến xe từ Đà Lạt ra.

“Ai kéo đê..ê..ê!”

Chị Thoại làm cửu vạn ở chợ đêm đã được gần 5 năm. Chồng mất vì tai nạn giao thông để lại cho chị 2 đứa con đang tuổi ăn tuổi học. Đứa con đầu đang học đại học, đứa sau học lớp 8. Toàn bộ chi tiêu trong gia đình và tiền ăn học của con đều phụ thuộc vào đôi tay chị. Ngày đi làm phụ hồ, chờ sang canh lại đi làm cửu vạn ở chợ đêm, cuộc sống của chị cứ hối hả nhọc nhằn như vậy suốt 365 ngày.

Quệt mồ hôi sau một chuyến bốc hàng cho xe ra Đông Hà, chị kể: “Nhà có ba mẹ con, giờ  nghỉ ngày nào là đói ngày ấy, mình chịu cực không sao chứ để con thất học rồi lại ra làm như ri khổ lắm!”.

Ông Trần Văn Sáng, Trưởng Ban quản lý chợ đêm Phú Hậu, cho biết tại chợ này có gần 100 người làm nghề bốc vác chủ yếu là phu tự do, phần đông là phụ nữ. Họ là những người không có việc làm ổn định, nhà nghèo phải chấp nhận làm phu bám chợ kiếm sống qua ngày.

Mỗi phiên chợ như vậy chị Thoại kiếm được khoảng 30-50 ngàn. Có những đêm ít người thuê, số tiền kiếm được chỉ đủ du di một bữa cơm trưa.

4h sáng, chợ đêm đông đúc, chen lẫn trong những tiếng eo sèo là những âm thanh ngân dài lạc giọng: “Ai kéo đê..ê..ê!”. Ngoặt sang gian hàng rau gần cửa chợ ra đường Ngô Kha, chị Thoại được một chủ hàng gọi chở ra chuyến xe lên A Lưới. Hai chuyến rau, bí, bắp cải nặng trĩu được trả 6.000đ. Chở xong chị lại lật đật cùng những phu khác vào chợ, sục ủng trong những vũng nước ứ đọng bốc mùi tìm người gọi chở hàng.

Bên ngoài chợ, những chuyến xe xích lô đầy ắp rau quả cũng đang chuyển bánh chạy về các chợ vùng quê. Rít sâu điếu thuốc, anh Tí căng chân đạp mạnh chiếc xe nặng về chợ Bao Vinh. Chuyến này của hai chị tiểu thương thuê anh 30 ngàn. Những chuyến hàng về chợ lẻ thường ít nên hai ba người gom lại thuê một xích lô chở, vừa tiện, giá lại phải chăng.

Sau chuyến hàng này, anh Tí phải về nhà lau chùi xe để sáng ra còn đi chở khách. Hỏi anh như thế lấy thời gian đâu mà ngủ nghỉ, anh chỉ cười: “Chỉ sợ không có việc thôi, khi nào không ai gọi thì mình đậu xe rồi tranh thủ chợp mắt là được”.

Lao động về đêm có không ít nguy hiểm chờ chực. Anh Tí nhớ lại: “Có đêm chở hàng về chợ Quảng Thành, đường tối, trời mưa xối xả, mắt nhập nhoạng nên không kịp né vũng sâu, thế là cả chuyến hàng nặng đổ xuống, may mà nhảy xuống kịp chứ không là gãy mất ống chân”.
Chị Nguyễn Thị Thoại đã gần 5 năm gắn bó với nghề bốc vác tại chợ đêm Phú Hậu. (Trong ảnh: Chị Thoại cố nốt những chuyến hàng cuối cùng để kịp về lo cho con đi học)

Những phụ nữ làm công việc dầu dãi này cũng ốm đau luôn. Song vì sự mưu sinh, họ ốm mà không dám nghỉ. Chị Thoại kể: “Mấy hôm trước tui ốm, nhà hết tiền nên liều ra chợ kiếm cái ăn, được một hôm thì bị nặng hơn, may mà được mấy chị thương gom tiền giúp mua thuốc uống mới đỡ lại”.

Trời dần trở sáng, mưa mùa đông ở Huế xối xả và nặng hạt hơn. Những phu chợ đêm lục tục với chiếc xe kéo về nhà. Trên chiếc sọt có một bó rau và mớ cá tươi, chị Thoại hớn hở về nhà kịp làm bữa sáng cho con đi học…

Hoàng Thanh Nhân

nguồn : http://dantri.com.vn/c20/s20-443066/keo-ket-phu-dem.htm

 

Ba La Mã :

 

Chùm ảnh: Trẻ em vùng cao nhọc nhằn kiếm sống

(Dân trí) – Đi đâu trên vùng cao Tây Bắc, chúng tôi vẫn thường bắt gặp cảnh tượng đáng thương của trẻ em vùng cao sau mỗi buổi đến trường lại nhọc nhằn giúp bố mẹ kiếm sống.

Vì thế xin đừng trách nhiều học sinh vùng cao học yếu bởi vì cuộc sống thường ngày của gia đình còn gian khó thì các em làm sao được thảnh thơi học bài hay vui chơi!

Vớt tép ở một con suối thuộc tỉnh Lai Châu.
Đường cày, bừa của một em bé vùng cao Bát Xát (Lào Cai).
Một em lấy cỏ về cho cá ở Hà Giang.
Đi chăn Dê giúp gia đình được chụp tại Điện Biên
Hai em bé người Dao Đỏ (Tả Phìn) đi bán hoa Chuối rừng cho các khách sạn trên Sa Pa (Lào Cai).
Lấy cỏ cho gia súc ở Hà Giang
Lấy từng can nước về sinh hoạt ở xã Pha Long (Mường Khương – Lào Cai).
Thu hoạch lúa ở Mù Căng Chải (Yên Bái).

Phạm Ngọc Bằng

nguồn : http://dantri.com.vn/c20/s20-443017/chum-anh-tre-em-vung-cao-nhoc-nhan-kiem-song.htm

 


Responses

  1. Nghề của Ct thì “bị họp” thì đúng hơn
    Tuần 1: họp Hội đồng cơ quan, có đánh giá nề nếp (nay ít họp cái này)
    Tuần 2: họp Tổ chuyên môn, cũng nhắc lại đánh giá nề nếp
    Tuần 3: họp Chuyên môn cơ quan, cũng lại nhắc lại đánh giá nề nếp
    Tuần 4: họp Tổ chuyên môn lần hai, cũng lại nhắc lại cái đánh giá nề nếp đó.
    Tuần 4 rưỡi: họp Liên tịch, cũng cái đánh giá nề nếp

    Một cô giáo nghỉ hộ sản, cũng triệp tập họp Chuyên môn cơ quan
    Cô giáo ấy hết nghỉ hộ sản, cũng triệu tập cuộc họp Chuyên môn cơ quan
    Hay bất cứ thay đổi tăng, giảm, nghỉ phép bất cứ một người nào hơi lâu là HỌP.

    Chi nhiều thế nhỉ? chỉ cần dán thông báo là được thôi mà. Ngành GD có cái đó mà cũng chưa cải thiện được thì nói chi đến cái to tát.

    • Bên xứ chuột túi, các ông nghị chỉ ăn lương để họp, quanh năm.
      Khi họp có bán vé cho khách du lịch tham quan. Ai họp cứ họp, ai coi cứ coi,….
      Thực tình cũng muốn ta chuyên nghiệp như họ, ấy mà không được, ….
      Một ông quan một tuần 8 lần họp – level thâp nhất là HỘI Ý. Chính vậy thường người ta phải kí tá trên bàn nhậu, ấy cũng là phúc cho nhân dân lắm lắm !

  2. 2,3 La mã hình như nhà báo và bác trà chú thích sai vì em thấy có mấy hình là nói về lâm tặc và vàng tặc thì phải
    Bên anh Nhất hôm qua có cái ẻn ô tô triệu đô, đọc mà vui và tự hào quá

    • Hú vía, đây là lâm tặc và vàng tặc hóa ra nhân dân là … tặc hết ?

  3. Một La Mã:

    Công sở họp hành nội bộ suốt ngày. Nội dung không có gì mới. Mọi việc đã có hoạch làm theo nhiệm kỳ rồi. Chưa nghe báo cáo nhưng cũng có thể nắm rõ kết quả và kết luận. Họp nhiều, mất thời gian. Nhàm. Bình bầu, kiểm điểm anh em với nhau, chán.

    Khá hơn là xuống họp ở cơ sở ban ngành khác. Được chém gió thoải mái, vô tội vạ. Có chiêu đãi, có giao lưu vui vẻ và còn có…phong bì mang về nộp quỹ nhà.

    Hay nhất là dự Lễ khỏi công của Doanh nghiệp về dự án. Dự án càng lớn, càng vui, khí thế tươi trẻ xốc tới. Đến đấy chỉ ban lời động viên, khen lấy được, vỗ tay vào. Không phải nặng lời chỉ trích, phê bình. Tất cả đều hoan hỉ. Khoản phong bì thì miễn bàn. Tất cả đã tính trong phí 10%” phí thiết kế” của Dự án rồi. Ra về lòng nhẹ bẫng.

    Hai- Ba- La Mã:

    ” Các đồng chí phóng viên đưa tin nhưng chưa quán triệt được đường lối phát triển của xã hội. Xã hội của chúng ta đang ở giai đoạn thời kỳ quá độ tiến lên CNXH. Những cảnh trong phóng sự trên là tàn dư của một thời kỳ phong kiến và tư bản man rợ…”

    • Bác dạy chí phải, đơn giản tiền điện chạy máy lạnh củng đủ cho các em bé kia học hành tử tế cà ….. đời ! Ấy là chưa kể nội dung cuộc họp mà ra bậy vài tờ A4 ( do lỗi đánh máy ) thì chúng chỉ còn cách ăn … bùn !
      Mong đừng có thêm các mục 4,5,6,7……. La Mã nữa, Huhuhuhu

  4. Mới điểm qua có 3 nghề. Hơi ít cho gần 90 triệu dân. Hơi nhiều cho đâu như chừng 3 triệu quan. Quá nhiều cho ưu tư và trăn trở…

    • Chuẩn ( không thêm được chút gì )

  5. em thấy ông PQN giải quyết ngọn mà không nhìn gốc: tại sao người ta sao nhãng họp hành? chứng tỏ họp hành vô bổ, chán chứ sao? nếu có phong bì thì nhận rùi..biến!

    • O ni nói cứ như người trong cuộc ! tài thật

  6. Em thích mấy cái ảnh của những đứa trẻ, tuy lao động vất vả thế nhưng mà nụ cười rất vô tư. Được làm việc là niềm vui của mỗi người, em vẫn thích trẻ con sống tự nhiên kiểu này hơn, tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình (HCM). Thời bé, em vẫn làm việc và đó là khoảng thời gian hạnh phúc và đáng nhớ nhất.

    • Nhỏ à, cái đáng sợ là bị lạm dụng lao động trẻ em mà trẻ em vẫn ngây thơ,… Chúng ta sợ, còn trẻ em thì lại vô tư quá, đau ở chỗ đó !


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: